Sóc nâu trong rừng sâu – 1

Đây là một chuyện kể ứng khẩu trong những ngày niềm cảm hứng cho những điều đẹp đẽ còn dạt dào. Nhân lúc viết gì ra cũng thấy không vừa lòng, nghĩ gì cũng chỉ gặp ngõ cụt, mình sẽ đọc lại, sửa lại và post dần lên mỗi ngày một chương, để lưu lại phòng khi thất lạc file trên máy, và phòng khi quên.

Photo by Shane Young on Unsplash

CHƯƠNG 1: TRONG RỪNG

Trong khu rừng ở phía Tây Nam của một đất nước nọ, muôn loài đều đang tất bật chuẩn bị đón mùa đông tới. Ai cũng biết rằng, trong mùa đông, tuyết sẽ rơi xuống phủ kín đất đai, cây cối sẽ xác xơ. Tuyết sẽ mặc cho những thân cây khẳng khiu một lớp áo trắng tinh, dày, xốp và lạnh lẽo. Lúc ấy, các loại hoa trái, đồ ăn thức uống đều khan hiếm, nên loài vật nào cũng phải lo dự trữ đồ ăn từ sớm.

Gia đình Sóc Nâu ở trên một cành cây cao trong rừng. Sóc Bố và Sóc Mẹ đều phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, vừa mua, vừa tìm, vừa đổi chác để đem về cất vào kho lương thực đủ các loại hạt. Nào hạt điều, hạt lạc, hạt dẻ cười, hạt dẻ không cười, hạt óc chó, hạt mắc ca, cả hạt sô cô la M&M nữa – hơi ngọt, nhưng mùa đông ăn đồ ngọt cho ấm cũng được.

Trong khi đó, Sóc Nâu đang đi dã ngoại trong rừng cùng các bạn. Cả đoàn rồng rắn nắm đuôi nhau đi xem đủ loại hoa thơm, cỏ lạ, đôi khi còn bắt gặp mấy con đông trùng hạ thảo đang nằm ngủ đợi mùa đông đến. Cô giáo Cáo Đỏ đeo kính gọng nâu đã dặn cả lớp rằng đoạn rừng này rất nhiều điều hay, nhưng cả lớp phải nắm đuôi nhau thật chặt. Hơn nữa, nhất định không được rời hàng để chạy chơi lung tung, nếu không sẽ bị lạc chẳng biết đường về.

Sóc Nâu đi tận cuối hàng. Đang nắm đuôi bạn Thằn Lằn thì chợt, Sóc Nâu thấy ở gốc cây phía xa có một cây nấm rõ to! Nhớ đến bố mẹ đang phải tích trữ lương thực ở nhà đợi mùa đông đến, Sóc Nâu nghĩ, giờ mà mang cây nấm này về thì nấu được bao nhiêu món: Súp nấm ngô này! Canh nấm này! Lẩu nấm nữa này!.. Toàn là món nóng sốt! Mùa đông mà ăn thì cứ gọi là ấm hết cả người!

Thế là chú buông tay khỏi đuôi Thằn Lằn, chạy một mạch ra phía cây nấm to tướng vì sợ ai đấy tới trước lại xí phần mất. Chú hái nấm, nhét đầy vào ba lô đeo sau lưng. Đến lúc Sóc Nâu định quay về hàng thì ôi thôi, cả lớp đã đi đâu mất hút rồi!

Sóc Nâu sợ quá, chạy cuống cuồng về chỗ cũ để tìm lại các bạn và cô giáo. Bỗng chú thấy hụt chân, rồi trôi tuốt tuồn tuột xuống một cái hố sâu ơi là sâu. Sóc Nâu cuống cuồng cố bấu víu vào bất cứ cái gì trên đường tuột xuống, nhưng thành hố phẳng lì chẳng có gì để bám. Xuống tới đáy hố rồi, Sóc Nâu ngẩng lên chỉ thấy một mẩu trời xanh be bé, mấy tán lá cây rung rinh, và trong hố mùi đất ẩm ẩm. Hố sâu, thành lại dốc, Sóc Nâu mấy lần định trèo lên mà không được. Nhìn quanh, chú thấy dưới đáy hố còn mấy cái khe nho nhỏ, từ bên trong vọng ra tiếng rì rầm khe khẽ. Sóc Nâu nghĩ, đằng nào mình cũng mắc kẹt ở đây, lên thì không được rồi, hay cứ chui vào sâu hơn xem sao. Vậy là cậu thử chen sâu vào trong. Tường đất lở tơi bời dọc đường đi của chú.

Đi một lúc chưa lâu, Sóc Nâu đột ngột bước vào một căn phòng tuy không lớn nhưng cũng rộng hơn những đường hầm vừa nãy. Những tiếng xì xào vang lên khắp nơi. Chú ngẩng lên thì thấy trước mặt biết bao nhiêu những cẳng chân khẳng khiu, và trên những cẳng chân ấy là cả một đàn kiến. Ngả ngốn trên ghế sô pha ở cuối căn phòng là con kiến to nhất, bệ vệ nhất, nhưng cũng trông chậm chạp và mệt mỏi nhất – Kiến Chúa – giống y hệt như trong những bài giảng của cô giáo Cáo Đỏ.

Kiến Chúa cất giọng chậm rãi nhưng uy quyền, hỏi:

_ Kẻ mới vào là ai vậy? Ta nghe lính canh báo, ngươi đã xô đổ biết bao lớp tường bảo vệ của chúng ta rồi, có biết tội hay không???

Sóc Nâu sợ sệt đáp lời:

_ Dạ, cháu…ch…áu là Sóc Nâu ạ. Cháu… cháu…xin lỗi bà, cháu đang đi dã ngoại trong rừng thì bị trượt chân rơi xuống hố. Hố sâu quá, cháu không trèo lên được. Thấy có cửa, cháu không biết, tưởng lối ra nên đi sâu vào. Không ngờ lối đi bé quá nên cháu mới va phải tường, làm đổ mất chứ cháu không cố ý đâu ạ.

Lại nghe Kiến Chúa nói:

_ Ồ, nếu không biết mà làm vậy thì chỉ là mắc lỗi chứ không phải phạm tội. Thế nhưng mùa đông sắp đến rồi, tường của chúng ta lại bị đổ hết, lấy gì ngăn gió rét và băng tuyết bây giờ? Lương thực dự trữ cho mùa đông chúng ta còn chưa kiếm đủ, giờ sao kịp dựng lại tường nữa. Ta cho ngươi lựa chọn: hoặc xây lại tường ngăn như lúc ban đầu cho Tổ kiến, hoặc phải ăn trộm mật ong về, coi như đền cho chúng ta đồ ăn qua mùa đông lạnh giá.

Sóc Nâu nhủ thầm, những đường lối, thành quách lúc nãy mình đi qua đều bé tin hin so với người mình, giờ có xây lại đi nữa, mình chỉ lỡ quay người va phải là nó lại đổ thôi. Cứ xây đi xây lại đến mùa đông năm sau chưa chắc đã xong, tổ kiến sẽ phải chịu gió lạnh, mà mình cũng chẳng biết bao giờ mới được về nhà. Nghĩ đoạn, chú đáp:

_ Dạ, cháu biết lỗi rồi. Nhưng xây dựng thì cháu không rành, người cháu lại to quá, e sẽ xây chậm. Cháu xin chọn đi lấy mật ong để đền cho mọi người ạ.

Kiến Chúa nói:

_ Được, ta chấp nhận lựa chọn của ngươi. Hãy nhớ, các cụ đã dạy, nói lời phải giữ lấy lời, đừng như con cún đậu rồi lại bay. Con cún là con gì ta chẳng rõ, mà cũng chưa gặp bao giờ, chắc là một loại chim ấy mà. Ý ta là nếu ngươi nuốt lời thì dù có chạy tới chân rừng góc núi, bọn ta cũng sẽ tìm được. Đội quân kiến lửa của ta sẽ chích cho ngươi bỏng rát tê buốt toàn thân, cho ngươi nằm ệch trên giường một tháng liền không đi chơi đâu được, nghỉ khỏe luôn khỏi phải ăn kem với cả đi học.

Sóc Nâu vâng dạ rõ là ngoan. Chú cũng chẳng định nói dối hay nuốt lời đâu. Cô giáo chú đã dạy, nếu mình không giữ lời hứa thì sẽ chẳng ai tin những điều mình nói nữa. Lúc mình nói thật mà không ai tin thì buồn lắm. Nhưng chú nhớ ra, mình đang bị lạc trong rừng mà, đâu biết đường về nhà. Vậy là bà Kiến Chúa phải cử người tìm trong thư viện của loài kiến một tấm bản đồ khu rừng cho chú chú mượn để biết đường về.

Lần theo tấm bản đồ, cuối cùng Sóc Nâu cũng về tới nhà đúng lúc cô giáo Cáo Đỏ tới thông báo với bố mẹ chú tin chú bị lạc trong rừng. Mọi người đang bàn nhau tổ chức một đội cứu hộ đi tìm kiếm chú, thì chú mở cửa bước vào. Mẹ chú lao ra như một cơn lốc màu nâu nâu và ôm chầm lấy chú, còn bố chú đứng ở cửa phòng khách, vừa khóc vừa cười trông hết sức khó hiểu.

Sóc Nâu thuật lại cho mọi người một lượt những chuyện đã xảy ra, từ lúc nhìn thấy cây nấm đến khi rơi xuống hố sâu và lọt vào tổ kiến, rồi mượn được bản đồ khu rừng để đi về nhà. Nhắc đến cây nấm, chú mới nhớ đến, lôi từ trong ba lô ra. Mẹ chú bảo, đây không phải là nấm như mọi khi mình vẫn ăn, mà là cây mộc nhĩ. Thực ra, nó cũng là một loại cây trong họ nhà nấm, nhưng không dùng để nấu súp nấm, canh nấm hay lẩu nấm được vì không hợp. Mộc nhĩ dùng để nấu miến hay để cuốn nem sẽ ngon hơn.

Sóc Nâu kể xong câu chuyện, bố mẹ chú bảo, chú đã biết nhận lỗi và biết chuộc lỗi khi vô tình làm đổ tường ngăn của tổ kiến, đó là điều đáng khen. Có điều, chú lại nhận lời đi ăn trộm mật ong để đền bù cho thiệt hại mình gây ra, như vậy là không đúng. Để làm ra mật ong, các bác ong phải mất biết bao nhiêu công sức và thời gian, mình đâu thể tới lấy trộm như vậy được.

Sóc Nâu giờ mới nhớ ra, ngơ ngác hỏi:

_ Vậy bây giờ con phải làm gì hả bố? Con đã hứa rồi, mà con không muốn nuốt lời.

Sóc Bố đáp:

_ Tất nhiên mình phải giữ lời hứa chứ. Nhưng con chỉ hứa sẽ đem mật ong tới để đền thôi, có nhất định là con phải đi ăn cắp, ăn trộm về đâu? Con thử nghĩ xem còn cách gì nữa nhé.

Cả buổi tối, Sóc Nâu nghĩ mãi xem có cách nào kiếm được mật ong không. Chẳng phải vì sợ bị kiến đốt, mà chú chẳng muốn mình trở thành một cậu bé không biết giữ lời hứa. Với lại, không có mật ong, đàn kiến làm sao đủ lương thực để sống qua mùa đông lạnh giá?

Rồi chú chợt nghĩ ra, mình chẳng cần ăn trộm, nhưng có thể tới xin bác Ong một chút mật hoặc đổi thứ gì đó lấy mật được mà. Nếu vẫn không được thì cùng lắm là quay lại tổ kiến, xây tường đền cho người ta vậy…

Nghĩ được cách rồi, Sóc Nâu ngủ một đêm thật ngon, chẳng mơ thấy ác mộng mà cũng chẳng tè dầm tí nào. Sáng dậy, rửa mặt, ăn sáng và đánh răng xong, Sóc Nâu trèo lên ngọn cây hàng xóm. Đúng lúc ấy, bác Ong Thợ bay ra khỏi tổ, thay ca cho một tốp ong khác mới về. Sóc Nâu lễ phép chào hỏi bác, rồi ngỏ lời xin bác một ít mật ong, nhưng bác Ong Thợ đã xua tay:

_ Nếu có nhiều mật ong thì bác sẽ cho cháu ngay. Bác chẳng tiếc mật ong cho một cậu bé ngoan như cháu đâu. Nhưng bây giờ mật ong mà bọn bác làm được vẫn còn ít quá, mùa đông lại sắp đến, hoa sắp tàn hết rồi. Bọn bác đang cố gắng hút nốt mật của những bông hoa cuối cùng trong khu rừng này để làm mật đây. Có điều, kể cả thế thì cũng không đủ.

Sóc Nâu nghe vậy thì buồn lắm. Cậu nghĩ một lúc, rồi hỏi lại bác Ong Thợ:

_ Thế cháu có thể giúp bác tìm xem quanh đây có còn chỗ nào nhiều hoa đang nở để bác đến hút mật được không ạ?

Bác Ong Thợ trả lời:

_ Được chứ, được chứ, thế thì tốt quá! Nếu lấy được đủ mật trước khi mùa đông đến thì bác sẽ tặng cháu một ít làm quà.

Sóc Nâu lại thấy tràn trề hi vọng. Quanh đây có còn chỗ nào nhiều hoa nở, chú cũng chưa biết. Nếu chú tìm được, kể cả chẳng dư thừa mật để các bác ong chia cho chú, thì cũng đủ để cả tổ ong trụ lại được qua mùa đông giá lạnh này. Giúp được người khác là chú thấy vui rồi.

Sóc Nâu đem chuyện này kể lại với bố mẹ. Mẹ chú nói:

_ Các bác Ong là những người chăm chỉ nhất khu rừng này đấy. Sáng nào các bác ấy cũng dậy từ tinh mơ, bay khắp nơi tìm kiếm những đóa hoa chỉ vừa hé nở trong ánh nắng ban mai để thu được những giọt mật trong lành nhất. Họ cứ bay đi bay về như vậy suốt cả ngày, tới tận tối mới về tổ nghỉ ngơi để chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, nên Ong là loài tinh tường đường đi lối về nhất. Nếu bác Ong đã nói là khu rừng này chẳng còn nhiều hoa nữa thì có lẽ mình phải tìm ở nơi khác thôi. Thảo nào mấy hôm nay mẹ định mua hoa để cắm ở trong nhà mà chẳng gặp gánh hàng hoa nào cả.

Còn bố chú thì bảo:

_ Ồi, vậy thì có khi mình phải ra khỏi rừng để tìm, con ạ. Trong rừng rậm rạp, hoa chỉ nở rải rác đây đó thôi. Chắc phải ở chỗ quang đãng bên ngoài thì mới có nhiều hoa được. Ngày còn bé, đi chơi, bố có nghe lỏm được người ta nói với nhau: “Hắn khôn như lợn ấy!”, chắc hẳn lợn là loài thông minh nhất trên đời rồi. Hay mình tìm gặp lợn để hỏi thử xem?

Sóc Nâu hỏi:

_ Lợn là ai hả bố? Con chưa thấy lợn bao giờ. Mà cũng không biết phải tìm lợn ở đâu nữa.

Bố chú đáp:

_ Bố cũng đã gặp lợn bao giờ đâu, nhưng nghe nói lợn thường sống trong các nông trại. Ngày xưa, trốn học, bố toàn ra bìa rừng chơi nên bố biết, ngay gần bìa rừng nhà mình có một nông trại đấy con ạ.

Sóc Nâu và bố mẹ đã quyết định rằng chú sẽ lên đường tới nông trại gặp anh lợn thông thái nhất quả đất để hỏi xem nơi nào có nhiều hoa nở. Đây là chuyến đi xa một mình đầu tiên của Sóc Nâu, nên bố mẹ chú chuẩn bị cho biết bao nhiêu là đồ ăn thức uống áo ấm nước lạnh đủ kiểu. Riêng chỗ đồ ăn mang theo, chú ước lượng chắc phải ăn nửa năm mới hết, mà ăn hết xong khéo còn bị béo phì vì thừa chất ấy.

 Đêm trước khi lên đường, chú nằm trằn trọc mãi, phần vì háo hức trước một chuyến đi trọng đại, phần vì lo nghĩ, chẳng biết những gì đang chờ đợi mình ở phía trước, chẳng biết mình đi có được việc hay không. Mãi đến khi radio phát câu “Đêm đã về khuya, xin quý khách vui lòng vặn nhỏ âm lượng máy thu thanh…” thì Sóc Nâu mới từ từ thiếp đi, trong mơ vẫn băn khoăn về những ngày mai.

Mới ra lò

2 Comments

  1. norah
    September 14, 2019
    Reply

    chờ chương II :)

  2. September 14, 2019
    Reply

    thú vị quá. lót dép hóng chương tiếp theo. :D

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?