Viết trong một chiều mộng mị

Những kẻ cô đơn tự buộc mình vào bè nứa
thả trôi sông
Những chiếc bè chẳng chịu trôi xuôi dòng
đùng đùng lật úp

Những kẻ cô đơn chiều tháng chạp
ngồi ngáp chẳng buồn lấy tay che
Những kẻ cô đơn vô tận ngoài kia
ngày nào tôi chả gặp

Những kẻ cô đơn ra điều tất bật
không đủ thời gian gạt mớ tóc lòa xòa
Những kẻ cô đơn trèo lên cây gạo hái hoa
dẫm phải cành mục ngã gãy cổ
Những kẻ cô đơn luôn miệng than khổ
Những kẻ cô đơn
Những kẻ cô đơn
Những kẻ tự biến mình thành mồ chôn cho kẻ khác
Những kẻ tự mình đi lạc
Những kẻ xé toạc mình
tìm một chút tình
rơi vãi.

Những kẻ cô đơn phóng xe không thèm ngoái lại…

Mới ra lò

3 Comments

  1. May 24, 2010
    Reply

    Những ngày mộng mị tự dưng thấy cô đơn nhiều thế sao ? :)

    • Lửa
      May 24, 2010
      Reply

      Tớ có bảo là đang viết về tớ đâu :D

      Mà không, những lúc không mộng mị mới thấy cô đơn bạn ạ :))

  2. June 6, 2017
    Reply

    Thích câu này: “Những kẻ tự biến mình thành mồ chôn cho kẻ khác”.

    Nói chung bài thơ OK!

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?