chẳng buồn nghĩ tên

Đêm tối nào phải dùng để ngủ
đó là lễ hành hình những giấc mơ
ngày cũng đâu phải cho tỉnh thức
mặt trời lên cũng là lúc sao mờ.

Những câu chuyện chưa kể
nhớ vành tai lắng nghe,
nằm nghiêng nén tiếng thở dài khe khẽ
Môi rớm mặn
thầm hát những điều vô nghĩa
Tôi buông mình như một chiếc bè,
dập dềnh đợi nút lạt lơi tay,
để rùng mình tan rã.
Chiếc bè cũ không mong gì biển cả,
đinh ninh tìm đường lao vào ghềnh đá vỡ tan.

Mới ra lò

Be First to Comment

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?