Cafe trước cơn mưa

Khi leng keng không phải kẻng đổ rác
phát ra từ cốc nước màu nâu
trên bàn
là tiếng thìa nhôm đang khuyấy ngọt vào trong đắng
xua vắng vào trong tôi
Vị cà phê trên môi
chua loét

Nỗi buồn nào không nhạt
là một nỗi buồn sâu
như lòng mình đang thẫm
lẳng lặng giữ nguyên màu

Ly cà phê một mình trong chiều thoang thoảng mùi lá cây và mùi cơn mưa sắp đến, dạ dày ngâm ngẩm đau
Ly cà phê không được phép uống vội
Đắng, ngọt, chua trộn quấn lấy lưỡi
Ngồi từ từ lẳng lặng đợi đá tan
cho chất nâu phai hẳn trong chiều tàn,
những lời chưa nói nuốt sâu vào trong ngực.

Phố xao xác người xe tấp nập,
Vội vàng về trước trận mưa rào
Cơn mưa chưa tới,
lòng đã ướt lúc nào
Như đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm
Như rượu hồng đào chưa nhấm đã say
Hớp cạn miếng cà phê này
Dang tay đón cơn mất ngủ
Mưa như thác lũ
trôi người,
tôi còn ở lại, khóc cười rưng rưng.

Mới ra lò

Be First to Comment

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?