Category: Sách

March 6, 2010 / Sách
January 7, 2010 / Sách

Tôi hoàn toàn thông cảm với bất kì ai ký hợp đồng với những kẻ áo xám Có hai thứ khiến cho Momo không thể trở nên một cuốn sách gây sững…

December 12, 2009 / Sách


*
*

Chả biết bắt đầu kiểu gì bây giờ.

Mấy hôm trước lỡ mua được Momo và Chuyện dài bất tận cùng của Michael Ende, với Người chậm của Coetzee. Quyển thứ nhất vừa đọc xong, quyển thứ hai chưa đọc tí nào, quyển thứ ba mới được khoảng 2-3 trang. Viết tạm về Người chậm, xong sẽ viết về Momo sau.

October 16, 2009 / Sách

Tôi bắt đầu đọc Sông Côn mùa lũ trong một chiều thu Hà Nội se se lạnh.

Giờ mới đọc một tác phẩm được viết 30 năm trước, được xuất bản lần đầu tiên 10 năm trước, có lẽ là hơi chậm. Chậm chứ không phải muộn. Cách đây 5 năm, có thể tôi sẽ không thể thích Sông Côn mùa lũ như bây giờ. Khi ấy, Nguyễn Huệ của tôi phải sáng, đẹp, phải rực rỡ hào quang, cưỡi ngựa vung gươm giữa ào ào giữa tiếng trống giục, tiếng voi gầm, giữa mưa tên và những tiếng thét xung trận như Triệu Tử Long xông xáo trong trận Đương Dương – Trường Bản năm nào…

Dù tất nhiên sự thực không phải thế.

August 23, 2009 / Sách

Ối người khi nghe đến tên Erich Maria Remarque vẫn thường hồ hởi khẳng định: À lão này có hai tác phẩm nổi tiếng nhất là Trăm năm cô đơn với Xin lỗi tôi chỉ là con đĩ ! Đọc đi, toàn kinh điển đấy. Nghe đâu Remarque còn viết cả Chuyện tình New York, dưng mà tác phẩm này nhạt quá nên chả mấy ai nhớ.

Kệ cha cái lão nào đó với chủ đề con đĩtình yêu của lão. Tôi đã chán ngấy món phù phiếm ngâm dấm Thanh của loài người.

Mỗi lần đọc Erich Maria Remarque là một lần tôi trải qua một ngàn không trăm hai tư kiếp sống khổ đau của con người. Nằm đọc những Phía Tây không có gì lạ, Khải hoàn môn, Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống (cái tít dịch thật là bá chấy !), tới Thời gian để sống và thời gian để chết, lại bỗng thấy mình quắt queo khô kiệt. “Bỗng thấy”, vì cứ ngỡ mình đã khô kiệt từ trước mất rồi.

May 25, 2009 / Sách

hay Những bức thư của người đàn ông tôi muốn rủ đi uống bia

Mặc kệ mọi nỗ lực lục lọi các nhà sách bán đúng giá, các hiệu sách giảm giá 30-40% lẫn các hiệu sách cũ thấp nhỏ, đầy sách và rất thạo lối “chém treo ngành”, tôi vẫn không thể nào kiếm được một cuốn Thư Hà Nội của Jean Tardieu. Tất nhiên, kiếm ebook trên mạng thì dễ hơn nhiều.

Trong suốt những ngày đôi mắt bạn còn đủ sáng để đọc những cuốn sách chữ nhỏ li ti in trên giấy xấu nhưng được viết bởi một nhà văn tuyệt vời, bạn sẽ gặp hai loại sách hay. Loại sách thứ nhất là loại mà sau khi đọc xong, bạn sẽ không còn muốn viết bất kì điều gì nữa. Nó soi rọi tất cả những gì thuộc về bạn, nó khiến bạn ngạc nhiên cảm thấy những cảm xúc và ẩn ức trong tâm trí bạn – cái góc tối mà thậm chí bạn còn không biết đến sự tồn tại của nó. Loại sách thứ hai là những cuốn sách khiến bạn không thể kiềm chế việc nghĩ về nó, viết về nó, cũng như khi bạn phải lòng một cô gái và không thể nào ngăn mình không nghĩ về cô ấy. Thậm chí bạn còn nghĩ tới cô ấy trước cả khi bạn muốn nghĩ. Và khi đặt bút xuống viết một cái gì đó vu vơ, rất có thể bạn sẽ viết nhầm sang một chữ: “Nàng !”.

Thư Hà Nội của Jean Tardieu thuộc loại sách thứ hai ấy.

February 15, 2009 / Sách
August 1, 2008 / Sách

Hôm qua được tặng một cuốn “Tuyết” của Maxence Fermine. Đã kịp đọc xong trước 23h30 đêm qua. Nói chung nó là một cuốn đọc được. Không quá dễ dãi, không phải…

March 21, 2008 / Sách
March 5, 2008 / Sách