Category: Nghĩ vụn

September 19, 2019 / Nghĩ vụn
September 7, 2019 / Nghĩ vụn
September 4, 2019 / Nghĩ vụn

Vầng, đúng rồi đấy, đây là post khác với cái post hôm qua, dù tiêu đề gần như giống hẳn. Đến người trùng tên với mình còn không phải là mình, thì…

September 3, 2019 / Nghĩ vụn

Từ chỗ mình ngồi ngước lên một chút, bầu trời đầy mây xám bỗng bị hổng một lỗ đủ để thấy khoảng xanh ngăn ngắt đằng xa. Phía chân trời, hoàng hôn…

August 24, 2019 / Chuyện chả có gì

Sáng thứ bảy đẹp trời mát mẻ, mình là một trong những khách đầu tiên làm một cữ cà phê sớm ở cái quán ven sông này. Gác chân chữ ngũ ngồi ườn thườn lườn chiếm lĩnh một tầm nhìn thoáng rộng hạng thương gia khi trước mặt là nước chảy như ngựa phi, yên tĩnh đọc sách mà không cần tới quạt vù vù vì gió trời phe phẩy đã thừa đu đủ

August 22, 2019 / Nghĩ vụn

Khi ngồi cạnh cửa kính ở một nơi tương đối cao, bạn có cái đặc ân là theo dõi được cả quá trình cơn mưa đến hệt như cái cách ta thấy cơn gió lại gần qua những dập dờn lay động trên đồng lúa.

August 20, 2019 / Nghĩ vụn

Rừng sau mưa trong veo như một tâm hồn vừa được tưới tắm bởi những điều đẹp đẽ. Rừng sau mưa tỏa ra cái mùi pha trộn giữa vỏ cây còn ướt…

August 14, 2019 / Nghĩ vụn
August 13, 2019 / Nghĩ vụn

Cơn mưa ập xuống đúng vào giờ tan tầm đã phủ lớp màn trắng xóa lên tất cả mọi thứ, ào ào bất tận không nghỉ giải lao giữa hiệp tí nào.…

August 8, 2019 / Nghĩ vụn

Cái cảnh nàng Mỵ Châu ngồi sau lưng vua cha, vừa rớt lệ châu vừa rắc lông ngỗng khắc khoải chờ đợi chàng Trọng Thủy nhong nhong qua núi đồi và thảo nguyên tìm đến với mình, nếu vào phim thì chắc là sẽ đẹp lắm. Cho đến khi vua cha lầm bầm nói chuyện một mình một hồi rồi quay lại rút kiếm chém bay đầu nàng