Xin chào Mỵ Châu

Cái cảnh nàng Mỵ Châu ngồi sau lưng vua cha, vừa rớt lệ châu vừa rắc lông ngỗng khắc khoải chờ đợi chàng Trọng Thủy nhong nhong qua núi đồi và thảo nguyên tìm đến với mình, nếu vào phim thì chắc là sẽ đẹp lắm. Cho đến khi vua cha lầm bầm nói chuyện một mình một hồi rồi quay lại rút kiếm chém bay đầu nàng, thì đột ngột bộ phim được dán nhãn không dành cho người dưới 17 tuổi do có nội dung máu me bê bết xác chết lộn nhào. Kể ra thì An Dương Vương chắc phải có thời gian tham gia Liên đoàn Xiếc Việt Nam ở bộ môn Uốn dẻo mới đúng, vì đang cùng ngồi trên ngựa, khoảng cách thì gần, làm sao mà rút gươm quay lại chém phát bay đầu luôn được nhỉ? Tuổi già sức yếu lại còn vặn người mạnh thế, không lệch đĩa đệm hơi phí. 

À thôi, chuyện đấy không quan trọng lắm. Cơ bản là sáng nay mình vừa gặp Mỵ Châu giữa đường Ngô Quyền. Nàng Mỵ Châu này không ngồi trên yên ngựa mà ngồi trên yên xe máy, không phải sau lưng vua cha mà sau lưng một anh giai cơ bắp. Noi gương Mỵ Châu phiên bản cũ 2 ngàn năm trước xả rác ra đầy đường nhưng ít ra còn là rác có nguồn gốc organic (ngỗng thời đấy lấy đâu ra cám công nghiệp mà ăn, lại càng chưa có lông ngỗng nhân tạo), Mỵ Châu phiên bản remake up thời nay rải xốp lưới bọc hoa quả suốt từ đầu Ngô Quyền tới chân Ngô Quyền. Nàng ngồi trên xe, vững chãi như một ngọn núi, thùng hoa quả đặt trên đùi, và thực hiện một quy trình khép kín là tháo xốp lưới từng quả một, được chừng 3-4 cái thì nắm chặt lại, buông thõng tay xuống rồi thả tay, để nó tung ra đường như một trò ảo thuật trớ trêu. Những bao xốp lưới theo gió và dòng xe chạy, bay tản mát trên đường, nổi bần bật đến mức Trọng Thủy nào không biết chứ mắt cận lòi như mình cũng thấy như bị đấm vào mặt từng cú, từng cú một. 

Qua hai cái ngã tư thì mình đuổi kịp. Mình phi lên song song rồi kêu Mỵ Châu là bà xả rác ra khắp đường mà nhìn được à. Bà thử quay cái đầu lại mà nhìn tác phẩm của bà xem nào. Tất nhiên, mình cũng chuẩn bị sẵn tinh thần anh giai lái xe nhìn sang sừng sộ “bố thả ra đường chứ thả vào nhà mày à”, vì cùng lắm là đánh nhau một trận cho vui, đằng nào bố mày cũng đang chưa biết phát tiết cơn điên vào đâu đây. Vậy mà anh giai chỉ ngoái lại bảo Mỵ Châu là “làm cái gì thế”, còn Mỵ Châu thì tỏ vẻ xấu hổ quay sang xin lỗi. Và đoạn đường sau mình đi tụt lại, không thấy ném gì ra nữa. Hay tại ném xong xuôi hết rồi?

Mới ra lò

2 Comments

  1. Tháng Tám 13, 2019
    Reply

    Dù khá là bất bình vì hành động của Mị Châu phiên bản thời 2000s nhưng cuối cùng vẫn nhận ra sai lầm để ngưng lại.
    Còn ngôn từ bạn viết thì làm mình buồn cười quá đi mất :)))))

    • Thăng Long đệ bét kiếm
      Tháng Tám 13, 2019
      Reply

      nàng Mỵ Trâu ấy hoàn toàn ý thức được việc đang làm, chẳng qua là không có ai đủ bận lòng để mở mồm ra nói với thị trước thôi

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?