Thần không thiện thì không đáng thờ

Ông Hổ đền Mẫu - Đồng Đăng - Lạng Sơn

Cứ đến mùa xuân hoa đua nở là người ta lại thi nhau bâu vào các đình, đền, chùa, miếu, phủ, điện để phô bày đủ thứ hành động ấu trĩ, mông muội và ngu xuẩn. Họ khấn vái xì xụp, bưng vào chùa những mâm lễ nghễu nghện gà luộc nude ngồi co quắp trên mấy lon bia, vung tiền rải khắp nơi và đốt những bó hương to như bó đuốc. Nhìn tất cả những cảnh ấy, mặc dù trong lòng thừa hiểu, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao người ta lại trở nên hèn mọn, sợ hãi, quỵ lụy trước các đấng vô hình đến mức này. Người ta sợ hãi và cung kính trước cả một cục đá lăn lóc, ân cần nhét tiền xuống dưới, cắm hương bên cạnh. Người ta cúi lạy bất cứ thứ gì có vẻ là dấu hiệu của “các ngài”. Nếu giữa sân chùa, chợt thấy cái bóng của họ hơi có vẻ khác lạ, chắc họ cũng đến quỳ sụp xuống mà vái bóng của chính mình vì tưởng đức Phật hiển linh mất.

Tôi vốn là người kịch liệt phản đối trò đốt vàng mã, lại càng căm ghét trò rải tiền lẻ như một cách cố ý cho đi để mong được hoàn lại. Cho một tờ 10k vào hòm công đức thì có văn minh và hiệu quả cho thánh thần hơn ném cả mớ 1k, 2k, 5k xuống giếng thần để nó rã nát trong đấy không ?

Tại sao chúng ta lại phải sợ hãi và hèn mọn trước những kẻ đã chết rồi như thế ? Sống đẹp với những người đang sống không phải tốt hơn sao ? Bạn thắp hương lên ban thờ tổ tiên, không phải là để được phù hộ, cũng không phải vì sợ bị trừng phạt đâu, mà trước hết là bởi vì đó là tổ tiên bạn, là ruột thịt và cội nguồn của bạn, là nơi đã bắt đầu ra bạn và nơi bạn sẽ trở về sau cùng, thế thôi.

Nếu bạn sống chân thành và yêu thương mọi người, nhưng chỉ vì không đủ cung kính với thế giới vô hình mà bị thần thánh trừng phạt, thì thần thánh ấy không phải là thần thánh thiện.

Thần không thiện thì không đáng thờ.

Mới ra lò

5 Comments

  1. Bình Yê
    February 19, 2012
    Reply

    Đây là vấn đề tâm linh, còn tuỳ vào trình độ văn hoá học thức của mỗi người mà tầm nhìn và cách hướng đến đức tin khác nhau, ngoài ra nó còn bị ảnh hưởng bởi tập tục thói quen của xã hội.

    Bạn Yên cũng đồng ý là nên chân thành với người sống hơn là bợ đỡ người chết, nhưng có nhiều khi trong đời chỉ có đức tin mới giúp đỡ mình đứng vững được.

  2. Lửa
    February 20, 2012
    Reply

    uh thì thế, nhưng đức tin chân chính đâu phải là cái khiến người ta sợ hãi một cách vô cớ và con người ta trở thành hèn mọn đâu ? Để đứng vững mà phải cần đến thứ đức tin bệnh hoạn như thế này thì có khác nào dùng thuốc phiện để hạ sốt ?

  3. February 21, 2012
    Reply

    a, phai cong nhan la ko nen nem tien khap noi trong chua nhu the. Minh di chua cung chi cong duc thoi. Chu ko nem tien kieu day. Nhung ma ko phai ai cung nhu ban noi dau. Co le nhung gj ban gap chi la so it thoi a!

    • Lửa
      February 21, 2012
      Reply

      Ví dụ như ở đền Trần người ta đổ xô vào cướp giật đồ thờ cúng, hoặc đơn giản và phổ biến hơn là ở Văn Miếu, người ta trèo qua cả hàng rào để sờ đầu rùa thì có phải là số ít không ? Sao người ta chỉ nghĩ rằng sờ đầu rùa thì được phù hộ mà không nghĩ rằng sờ đến mòn cả đầu rùa đi là góp phần làm hỏng những thứ thuộc về các cụ, các cụ có thiêng thì chẳng những không phù hộ mà còn điên tiết vặn cổ lũ phá hoại nhỉ ?

      • KhaiTinh
        April 20, 2012
        Reply

        Bạn thẳng thắn thật, mấy điều bạn nói mình cũng có nghĩ tới nhưng hầu như chẳng nói ra (chẳng biết là vì cái gì, bản tính mình thấy những việc như vậy chẳng hiểu sao cứ cười xòa rồi cho qua). Mà quả thật là người ta làm quá, vì có quá nhiều người mê tín thái quá như vậy mà có biết bao nhiêu chuyện không hay đã xảy ra, nào là lừa gạt, hại người hại mình, … Cứ nghĩ tới mấy tai nạn đã xảy ra trong các lễ hội thì đôi khi mình thấy "niềm tin" đó của những con người thật đáng sợ biết bao.

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?