Tặc lưỡi

Định giật tít là Sống và Chết, rồi lại đổi lại. Thật ra không hẳn có cả Sống và Chết, chỉ là Chết thôi, nhưng nghe thế thì chết chóc quá, nên đành Sống và Chết. Mà vì chết dễ quá, nên đành đề cập đến nó. Chết á ? Ai biết được lúc nào thì mình sẽ lên nóc tủ buôn hoa quả ? Có thể tí nữa, có thể mai, có thể tớ gõ xong câu này là lăn quay ra, đi luôn, mà cũng có thể là 90 năm nữa mới là lúc “ấy” cơ.

Tớ sợ chết, nhất là chết đau đớn vật vã thì lại càng sợ. Mà chết ngay lập tức cũng sợ. Thế mà chẳng hiểu sao ra đường vẫn cứ phóng 70km/h. Chẳng hiểu sao ở nhà lúc nấu cơm thì cái gì tớ cũng rửa cẩn thận, mà ra ngoài tớ lại ăn đủ mọi thứ hầm bà lằng, không cần quan tâm về độ độc hại. Chẹp.

Trưa nay, đang ngồi gõ máy tính như lên đồng thì mẹ tớ gõ cửa. Ra mở cửa thấy ngay mặt mẹ rất chi là hầm hố, à í tớ là hoảng hốt. Mẹ bảo bạn mẹ mới bị tai nạn, bị giập não, hi vọng cứu chỉ có 5% thôi. Liệu mà ra đường đội mũ bảo hiểm đi. Tớ có sợ không ? Chắc cũng sợ. Bị thế coi như chết luôn rồi còn gì. Có may (hoặc không may) cứu được thì cũng sống đời thực vật, mất cả ý thức. Nhưng ra đường tớ có đội mũ bảo hiểm không ? Chưa chắc, ít nhất cũng phải chưa chắc đến 15/12.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Sắp phải đi rồi, nhưng trời mưa to, thôi cứ nán lại gõ nốt cái entry. Giờ này đường đông, lại mưa, mọi người đi ẩu, nhỡ mà chấm chấm chấm thì chết.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket
Tiếp.

Thỉnh thoảng đang đi, lại thấy một cái xe cấp cứu bịt kín mít hét toáng lên nhoáng nhoàng chạy qua. Tự nhủ thế là có người teo rồi. Không biết bị làm sao, có nặng không ? Liệu có phải trong đó là người nào mình quen không ?

Entry này viết toàn những cái chợt đến, chả có thứ tự hàng lối ý tứ nào cả. Kệ.

Tiếp.

Nhân tiện, Đài truyền hình đang có cái clip tuyên truyền đội mũ bảo hiểm. Chả hiểu ai làm, chỉ biết chả ai xem. Toàn những hình ảnh gây cảm giác mạnh cả, lại phát đúng lúc đang ăn cơm thì thôi rồi. Hiệu quả hay không thì không biết, nhưng hơi thiếu ý tứ (đấy là tớ thấy thế nhá). Chẹp, vẫn phát.

Một cái tặc lưỡi, đã có thể đi tong một cuộc đời. Thế mà vẫn thế. Là sao ?

« »

© 2019 . Theme by Anders Norén.