Quá khứ trôi đi như những núi đồi và thảo nguyên lướt qua ngoài khung cửa chăng lưới sắt và kính mờ xước trên một toa tàu cũ kỹ, lắc lư, ồn ào.

Thanh xuân ngơ ngác nhìn tôi như thể một kẻ lạ mặt xen vào giữa những thứ không thuộc về mình.

Còn tôi, im lặng như một trái cam.

Trái cam tự vắt kiệt mình trong im lặng.

Tôi ơi có cần thêm đường không?