Ngửi tết

Cả năm, tết là lúc được ngửi, được nếm nhiều nhất. Thôi thì đủ loại mùi. Mùi gà luộc ngậm hoa hồng, nằm tênh hênh trên bàn thờ. Mùi nén hương nghi ngút từ từ tỏa lên. Mùi hoa quất, mùi cây mai chiếu thủy nhà tớ. Cây mai chiếu thủy tết năm nào cũng nở hoa, hoa bé bé, không thơm kiểu nức mũi, đến tắc mũi, mà thơm nhẹ nhẹ, tưởng không hóa có.

Nói đến tết lại nhớ đến một thứ mùi đặc biệt. Mùi pháo. Mấy năm nay cấm pháo, không còn cơ hội sáng mồng một hay đêm 30, lơ mơ ngủ bỗng giật mình choàng dậy. Bố mẹ, ông bà gọi dậy, để rồi tớ sẽ giành cho bằng được công việc vinh quang là châm lửa cho dây pháo dài ngoằng. Rồi đứng mê đi nhìn từng quả pháo nổ ròn, đến khi hết cả băng. Xác pháo rụng đầy khoảng thềm nhà. Mùi pháo là mùi rộn ràng. Tiếng pháo đuổi hết những tà ma lang thang vớ vẩn vật vờ ngoài cửa nhà, cho một năm sung túc. Giờ pháo không được đốt nữa, cũng không có vấn đề gì nhiều, bởi để pháo mà không quản lý được thì lợi bất cập hại. Bọn Trung Quốc, còn cấm pháo trước Việt Nam, mà sao bọn nó chuyển sang Việt Nam lắm pháo thế ? Có khi mình cũng nên cho phép làng Bình Đà làm pháo trở lại, chỉ để xuất lậu sang Trung Quốc, cho bọn nó biết tay thế nào là pháo lậu. Cũng bọn Trung Quốc, nghĩ ra cái trò pháo điện, cắm điện vào nó nổ đì đẹt, nhưng mà hít lấy hít để cũng cóc có mùi vị gì. Vứt !

Tết, nhớ ấm trà sen của ông ngoại. Hồi bé, ông ngoại pha trà, tớ chỉ thấy món trà ấy nó đắng. Thơm thì thơm, nhưng đắng. Ông cũng không cho uống, vì tớ còn bé, chưa đến tuổi. Giờ có thể uống được trà rồi, có thể cầm chén trà đàm đạo với ông được rồi, thì nhà tớ lại đã chuyển đi xa, chả mấy khi còn đón giao thừa nhà ông bà. Ông tớ cũng áp huyết cao, mấy lần tai biến, may mà không sao, nhưng phải hạn chế uống những chất kích thích như trà, cà phê. Tự mình ngồi pha ấm trà, tự uống, thấy chả giống ngày xưa, cả mùi lẫn vị.

Hồi xưa, tớ lười tắm, người lúc nào cũng bẩn như hủi. Chỉ ngoan mỗi vụ tết, bị lôi đi tắm tất niên. Cái mùi nước lá sao mà thơm thế. Mở vung ra, khói bốc lên, làm một hơi khói, tự nhiên thấy lòng mình trong sạch, nhẹ nhàng, thảnh thơi. Cây rau mùi vốn làm rau gia vị, rau sống. Tớ vẫn mê nó từ đầu. Giờ người ta lấy cây mùi già, với ít sả, đun lên thì đúng là thơm chả ai chịu được. Lạnh run lập cập, múc từng ca nước thơm đổ lên người, rồi cũng thấy ấm dần dần. Tắm xong, có cảm giác như là mình chỉ cần nhún một phát là bay đến tận tầng bốn khu tập thể í chứ. Đau buồn, cáu giận tan sạch theo từng giọt nước. Lâng lâng bước vào gặp năm mới. Nước lá mùi* cứ gọi là đè bẹp gí, đá phăng teo các loại xà phòng sữa tắm ngoại quốc toàn hóa chất.

Tết có khi còn đến từ cô quét rác, từ tiếng kẻng rác mỗi ngày. Bình thường mỗi ngày chỉ một lần kẻng, đến tết bỗng tăng lên 2 lần, ngày 29 – 30 còn tăng lên 3-4 lần gì đấy. Một ngày đang lơ mơ sống, tự nhiên thấy kẻng đổ rác ngày vang mấy lần, tự nhiên biết là tết đến.

————————
Để biết thêm về lá mùi, có thể tham khảo thêm tại đây.

« »

© 2019 . Theme by Anders Norén.