Lực bạt sơn hề, khí cái thế

11h đêm, vừa phóng xe 70-80 km/h về nhà giữa giông gió mù mịt. Đường vắng. Của đáng tội, cũng hơi sợ nếu tự dưng từ bóng tối ngõ ngách bên đường, một con xe ben chở đất tự dưng lao vọt ra, khả năng mài răng trên đường của tớ là hơi cao.

Gió tạt xe nghiêng ngả. Chạy một lúc mồm toàn lạo xạo toàn sạn. Hồ Tây cuộn sóng bạc đầu, bắn tung lên cả đường, chả kém gì Đồ Sơn.

Tràn ngập một cảm giác rất chi là vô địch. Tự tin vô cùng. Mở toang mắt, vít ga, vọt về phía trước, thấy mình vừa to lớn, lại vừa không là gì cả.

Trong đầu tự dưng vang vang câu “Lực bạt sơn hề, khí cái thế“ của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ. Thủa ấy Hạng Vũ bị Lưu Bang vây, cố thủ trong thành Cai Hạ, quân ít, lương hết, bên ngoài quân Hán bốn bề ca vang khúc nhạc nước Sở, khiến lòng quân Sở hoang mang. Hạng Vũ thốt lên, hỏi nàng Ngu Cơ, ta biết làm sao đây ? Làm sao đây ?

Nào thì Lực bạt núi, khí trùm trời thật đấy, nhưng cũng chỉ là cái kiêu hùng của kẻ trượng phu bất đắc chí.

Than ôi, chỉ thế thôi !

« »

© 2019 . Theme by Anders Norén.