Lỗ hổng

Gần đây tôi không còn muốn phơi bày suy nghĩ, cảm xúc và quan điểm của mình lên trên mạng nữa. Khao khát viết của tôi không còn như xưa, và tư duy của tôi ngày càng cùn nhụt. Không phải tôi sợ bố mẹ hay người thân sẽ đọc được những gì tôi viết (bố khỉ, do một sai sót vớ vẩn mà có nguy cơ là bố hoặc mẹ có thể đọc được những dòng này. Nếu có đọc được thì con nói thật, con không thích bố mẹ đọc tiếp bài viết này hoặc các bài viết khác). Ờ thì nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng tôi thích viết cho những người xa lạ đọc hơn là cho người thân quen. Tôi không quen với việc thể hiện tình cảm của mình ra bên ngoài, dù là chân thành. Nó có kiểu gì đấy sến không đỡ được. Vì thế, nói chung, ở ngoài kia, bên ngoài Windows và bàn phím và chuột, tôi cười nhạo trên những cảm xúc chân thành của mình.

Sự thật là tôi bắt đầu ngán ngẩm sự cô đơn khi viết lách. Cái cảm giác vắt kiệt mình ra, đi đến tận cùng sự cô đơn quả là… cô đơn. Tôi cóc tin ai đó có thể viết một cái gì đó thực sự tâm huyết, thực sự cháy bỏng, thực sự chân thành, bằng cách viết kiểu bầy đàn.

Lại nữa, lâu không viết, nên mỗi lần thử bắt tay vào viết lại là lại không biết bắt đầu như thế nào. Chẳng may có bắt đầu được thì cũng đầu xuôi đuôi kẹt, chả biết kết thúc thế nào. Trong bóng đá nó gọi là mất cảm giác bóng. Như kiểu học ngoại ngữ mà lâu không nói, không có ai để nói cùng, tự dưng gặp thằng khoai tây nó ra hỏi đường là mình im thin thít như ngậm hột thị ngay.

Đấy, tóm lại là thế. Khi không viết được gì, tôi chọn cách im lặng. Thà thế còn hơn quẳng những điều ba láp chỉ để lấp chỗ trống, bởi đằng nào cũng còn những chỗ trống chả làm thế quái nào lấp hết được. Chỗ trống ấy tất nhiên quan trọng hơn một chỗ trống trên mạng, mà dù mình có vắng mặt cũng chả ma nào ảnh hưởng.

« »

© 2019 Ngẫu nhiên. Theme by Anders Norén.

%d bloggers like this: