Không phải câu chuyện nào cũng có điều rút ra

Nguồn ảnh: Kênh 14

Mình luôn là người đến phòng sớm nhất, là người mở khóa, bật đèn, và khiến cho cái phòng trông có vẻ như là đang có người làm việc ở bên trong. Không ai giao cho mình trách nhiệm đó cả, chỉ là mình thích đi sớm, mà nếu đã sớm, thì phải là sớm nhất, hoặc muộn nhất, chứ không đến một cách lưng chừng. Ngồi trong căn phòng vắng, mình có thể nghe nhạc với âm lượng to, đôi khi là mở loa bluetooth để âm nhạc tràn ngập mà không sợ làm phiền đến người khác – những người có gu âm nhạc khác mình, rồi làm những việc riêng như kiểu viết lách hoặc xóa đi những gì đã viết lách trước đó.

Khi viết, tốt nhất là nên ở một mình. Viết lách trong một căn phòng đầy người, dù không ai thực sự chú ý soi mói đi nữa, thì cũng chẳng khác nào tè bậy nơi công cộng. Thậm chí còn hơn thế, vì bất kể bạn viết gì, điều ấy cũng sẽ thể hiện ra trên nét mặt bạn. Mặt bạn sẽ dịu dàng khi viết những điều dịu dàng, mơ màng khi viết những điều mơ mộng, đanh lại khi viết những điều hằn học, và cong lên khi viết những lời chua ngoa. Đi tè mà cũng hiện ra trên nét mặt như thế thì bỏ mẹ.

Mình đẩy cửa. Căn phòng được ấp kín qua một đêm bỗng tỏa ra cái mùi quen quen mà vẫn không quen mấy. Nó không phải thứ mùi hành chính nhạt nhẽo vô cảm của giấy tờ, mực in, máy móc, bàn laminate, melamine với ghế quay. Đến khi bật đèn và đi quanh phòng, khịt mũi như một con dog nghiệp vụ mẫn cán, mình mới nhận ra cái mùi đó xuất phát từ cái bàn tròn ngay giữa phòng, từ bốn quả thị đặt trên một cái đĩa.

Mình kiểm tra rồi, không có cô Tấm nào trong phòng cả. Sau khi biến hóa đủ kiểu không khác gì Bạch Cốt Tinh, cô Tấm đã lấy lại được Hoàng tử rồi quyết định đời này kiếp này sẽ sống trong nhung lụa, không bao giờ thèm quay lại làm thị làm hồng gì nữa cả. Giờ cô ấy nhìn thấy thị còn khó chịu ấy chứ. Một lần, cô thị tỳ mới vào thử việc nhỡ bưng đĩa thị nhập khẩu mua ở hàng hoa quả sạch lên cho Tấm ăn tráng miệng, đã bị nàng sai chôn sống dưới gốc cây thị bên ngoài hoàng thành. Nhưng quân cấm vệ không tìm được cây thị nào để chôn sống thị tỳ ấy cả, vì trước đó mấy tuần, Tấm đã ra lệnh chặt mẹ nó hết thị trên toàn bộ lãnh thổ và lãnh hải của đất nước này rồi. Nhờ thế nên cô thị tỳ mới thoát nạn. Hú vía.

Chuyện ngửi mùi thị thơm là chuyện của ngày hôm qua, á a á á. Hôm nay, đĩa thị vẫn còn đấy, có vẻ chín hơn một tí do để cả đêm trong phòng không có điều hòa. Mình ngồi gặm bánh mì bên đĩa thị, chợt nhận ra rằng mùi thị thơm hòa trộn với mùi bánh mì trứng chả thật chả hợp quái gì.

Nhưng đấy không phải là điều rút ra từ câu chuyện, vì cái cuộc gặp gỡ giữa bánh mì trứng chả với thị thơm thị rụng bị bà, thực ra rất hiếm khi có thể lặp lại. Câu chuyện này chẳng có điều gì rút ra cả.

Mới ra lò

2 Comments

  1. Tháng Tám 14, 2019
    Reply

    Điều rút ra là không phải câu chuyện nào cũng có thể rút ra được điều gì đó. Bạn siêng viết ghê

    • Thăng Long đệ bét kiếm
      Tháng Tám 14, 2019
      Reply

      có những thời điểm bị ám ảnh nên sẽ viết nhiều hơn vì một nhu cầu cần được nói ra thôi mà. Chưa kể viết hay không bằng hay viết nữa :))

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?