Đôi quang gánh nhảy múa

Dọc đường ven biển Cửa Tùng đi ra Mũi Trèo, mình rẽ vào check in ở hải đăng Mũi Lay. Ngọn hải đăng này, trộm vía, trông hơi xấu, cứ thô thô cùng cục, mà cũng không được trèo lên trên. Mình đành đi lang thang một vòng chụp cảnh vậy. Nắng miền Trung thì oi và gắt, chẳng có lấy một chỗ bóng mát nào.

Từ hải đăng Mũi Lay xuống chỗ để xe, mình gặp hai mẹ con một chị đang gánh cá lên. Ở đây có nghề làm cá khô, mình đi loanh quanh thấy cá phơi khắp nơi la liệt.

Gánh cá chừng như cũng nặng, đi từ bến cá vào dưới trời nắng chang chang chừng như cũng mệt, hay trước đấy còn mặc cả mặc keo khô cả miệng nữa, nên leo được non nửa thang lên thì chị đặt gánh cá, ngồi thụp xuống nghỉ. Con bé khua khoắng chân tay cười nói, mà theo kỹ thuật đọc khẩu hình 30 năm chưa bao giờ hiệu quả thì mình hiểu là nó chê mẹ sao yếu xìu, đi một tí đã đòi nghỉ, để nó đem cá về nhà cho. Rồi con bé ghé vai gánh thử. Nó bặm môi gồng đến tét vai, mà gánh cá chẳng nhấc lên nổi. Mẹ nó nói nói gì đó, nhưng vì quay lưng lại phía mình, nên màn vừa đọc khẩu hình vừa đoán mò của mình hết xài nổi.

Nghỉ một chốc, chị lau mồ hôi, xốc quang gánh lên vai, đi lên tiếp. Đôi quang gánh nhún nhảy theo những bước chân, nhẹ nhàng thanh thoát như một vũ điệu ba lê trên bậc thang. Con bé lúc chạy lên trước, lúc đi bên cạnh, tíu ta tíu tít cười nói. Hai mẹ con cứ thế đi về hướng ngọn hải đăng ở mãi trên.

Lúc ấy, một đám mây nào đó đã bay đến che bớt ánh nắng rực rỡ, và gió Mũi Lay dịu dàng thổi vi vu, làm mình chẳng muốn xuống lấy xe, cứ ngoái lên nhìn theo bóng hai mẹ con đã đi khuất cùng đôi quang gánh nhảy múa.

Mới ra lò

Be First to Comment

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?