Cỏ gà

Trong bữa ăn, mẹ kể rằng một người bạn của mẹ, sáng thứ bảy đèo con từ Gia Lâm sang Cung văn hóa gì đó học nhảy, trưa đưa về nhà lấy đàn, chiều tiếp tục cho con đi học đàn. Mẹ bảo con bé học nhiều thứ lắm, ngoài đàn, nhảy, còn có một mớ những của khỉ gì đó tớ cóc nhớ, tại đang mải ăn. Rồi mẹ có vẻ khoái vì bạn mẹ đầu tư cho con cái nhiều đến thế, còn con bé lúc nào cũng vui vẻ học tất cả những gì mẹ nó hướng đến. Tớ chỉ hỏi lại, liệu con bé có biết cỏ gà nó là giống gì không ?

Dạo này chúng tớ có một nhã hứng đặc biệt: chơi chọi gà. Của đáng tội, ở cái tuổi nhị thập mà còn chơi chọi gà thì đúng là cổ lai hy thật. Nhưng mà chẳng phải tại tớ, chẳng phải tại ấy, chẳng phải tại nó. Số là đằng sau căng tin trường tớ có một mớ um tùm các loại cỏ, tất nhiên trong đấy các loại cỏ gà cổ thụ cứ phải gọi là vô số. Cái nhã hứng của chúng tớ cụ thể là những giờ học buồn ngủ quá í mà, thì xuống căng tin và tổ chức một Chọi gà Championship nho nhỏ. Chúng tớ cũng phát ra không phải có mỗi chúng tớ chơi trò này, bởi thỉnh thoảng xuống trại gà cũng đã thấy một số nho nhỏ đầu gà nằm lăn lóc, kết quả của một vài cuộc huynh – đệ – tỉ – muội tương tàn gì đó.

Thật chả có trò nào chả mang tí trí tuệ nào mà lại hấp dẫn như món chọi gà (mà thằng Thần Điêu – hảo huynh đệ của tớ kêu bằng chọi cuội). Đơn giản là cứ mò trong đống cỏ, kiếm con gà cổ thụ nào, nhổ nó lên và đem ra sát phạt nhau. Chơi hết, lại kiếm tiếp. Và nếu như không phải chạy vào điểm danh, không phải đi về, thì có nguy cơ rằng cuộc chơi sẽ không bao giờ kết thúc, vì luôn luôn có một vài kẻ vô địch bị chém bay đầu sau một vài trận chiến. Còn gà thì khỏi lo, chỉ sau một cơn mưa, bọn gà lại khôi phục lực lượng ngay thôi.

Bố khỉ, không hiểu sao tớ luôn luôn không phải là người chiến thắng cuối cùng, để được tự gọi là vô địch. Thế dưng mà vẫn mê món chọi gà, dù nó hơi nhí nhảnh quá thể.

Nếu bạn hỏi bất kì một đứa trẻ nào từ 5 đến 13 tuổi quanh bạn, rằng nó có biết cỏ gà là cây nào trong vườn không, hoặc nó có biết chơi chọi gà không, đảm bảo bạn sẽ không bất ngờ đâu.

Thật không hiểu sao, có những người vẫn cứ tự làm khổ mình, với niềm tin rằng mình không khổ.

Riêng đối với bọn cỏ gà, nỗi đau lớn nhất không phải là bị vặt ra làm trò chơi, mà là được mọc xanh tốt um tùm và không ai biết đến sự tồn tại của chúng.

One Comment

  1. Ngải Hạ
    June 10, 2008
    Reply

    Đúng òi, mềnh 13 tuội và biết chơi cỏ gà, nhưng cũng chả bao giờ vô định vì tay mình quá yếu :((

Quăng một viên đá/ Tặng một bông hoa ?