Em đi đưa cơm cho mẹ em đi cày

 

Cái tiêu đề tự dưng nó bật ra. Chỉ tại lúc nãy nghe ti vi nhà ai đấy phát bài này, tự dưng hứng lên kiếm được mấy bài cũ cũ, hát đúng giọng xưa, nghe cứ thấy bổi hổi bồi hồi sao đó… Cái “em bé” nào hát bài này chắc giờ ít nhất cũng 40 – 50 tuổi rồi. Nếu tớ nhớ ko nhầm thì Em đưa cơm cho mẹ em đi cày của nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích sáng tác năm 69-70 gì đó thì phải. Nhạc thiếu nhi xưa mà nghe bọn trẻ con gần gần đây hát không hiểu sao thấy nhạt thế. Cũng bài hát ấy, cũng giọng trẻ thơ trong trẻo nhưng không có cái cảm xúc của đứa trẻ đã từng trải qua những cái ấy. Bọn trẻ con thành phố bây giờ phân biệt xe Merc với Lexus thì thừa sức cứ hỏi “đi cày” là gì có khi cũng còn chả biết nữa là “chiều nào gánh phân quang thùng quết đất” với “những năm bom Mỹ trút trên mái nhà, những năm cây súng theo người đi xa, những năm băng đạn vàng như lúa đồng, bát cơm mùa gặt thơm hào giao thông… ” Với lại cái món nhạc đệm nó cũng xập xình quá, điện tử quá, nó lấn béng cả cái sâu lắng của ca khúc.

Hôm trước kiếm bản chất lượng tốt của bài Đưa cơm cho mẹ đi cày tự dưng lạc vào một diễn đàn, thấy trong đấy người ta (gọi là người ta chứ thực ra có lẽ là mấy em 9x xì tin) nghe rồi bảo nào là hát nghe kinh khủng quá, rồi lỡ mà được đưa cơm cho như thế thì chỉ thấy buồn nôn. May mà các người ta ấy không ở trước mặt tớ, không tớ cho biết thế nào là lên bờ xuống ruộng, răng môi lẫn lộn, thế nào là sỏ gà pha năm phao gà pha tư, cổ cánh mỗi mâm một ít…

Nghe “Hạt gạo làng ta” của bác Khoa khoai, đến cái đoạn “có hương sien thơm trong hồ nước đầy…” tự dưng sởn gai ốc.

Kiếm một lúc được 5 bài cũ cũ, đúng kiểu âm thanh radio của Đài tiếng nói Việt Nam hồi trước (xếp thứ tự từ thích nhiều nhất trở xuống):

  • Em đưa cơm cho mẹ đi cày (st: Hàn Ngọc Bích) – Không hiểu sao lại thích nhất nữa. Lần đầu tiên nghe là trên TV, cũng chính là bản thu từ Radio này đây.
  • Hạt gạo làng ta (Thơ: Trần Đăng Khoa, Nhạc: Trần Việt Bính) – Khoái chú Khoa khoai bắt đầu từ bài thơ này, sau khoái lây ra vài bài thơ khác. Ngay cả cái “Ngoài vườn rơi cái lá đa/ Tiếng rơi rất mỏng như là rơi nghiêng” của chú Khoa khoai cũng chẳng bằng Hạt gạo làng ta, nhất là khi đã được phổ nhạc. Thành ra chú Khoa khoai có ngay cái ngoại hiệu trên giang hồ là cái anh Hạt gạo làng ta.
  • Reo vang bình minh (st: Lưu Hữu Phước) – Reo vang reo, ca vang ca, cất tiếng hát vang đồng xanh…
  • Tiếng chim trong vườn Bác (st: Hàn Ngọc Bích)
  • Em đi giữa biển vàng (Lời: Nguyễn Khoa Đăng, Nhạc: Bùi Đình Thảo) – Bài này nghe thích, nhưng không hiểu sao thấy câu “Hương lúa chín thoang thoảng bay, làm lung lay hàng cột điện” nó cứ thô thô thế nào :|
  • Ai yêu Bác Hồ (st: Phong Nhã)
  • Trăng sáng sân nhà em (Thơ: Trần  Đăng Khoa, Nhạc: chả  nhớ)
  • Tiến lên Đoàn viên (st: Phạm Tuyên)
  • Mèo con đi học (chịu không nhớ và không tìm được tác giả là bác nào, chỉ nhớ hồi lớp một có bài này trong sách giáo khoa ) …cắt đuôi, ấy, ấy chết, tôi xin đi học ngay thôi :D
  • Em mơ gặp Bác Hồ (st: Xuân Giao).
  • Chim vành khuyên (st: Hoàng Vân)

Tất cả các bài hát trên (và một số bài hát khác) xin tải tại thư mục Mediafire.

 

 

Sẵn tiện post lên lời Đưa cơm cho mẹ đi cày:

Đưa cơm cho mẹ đi cày
Sáng tác: Hàn Ngọc Bích

Đoạn 1
Mặt trời soi rực rỡ, gió đùa tóc em bay
Giỏ cơm trên tay, em đi đưa cơm cho mẹ em đi cày
mẹ ơi, mẹ nghỉ tay, trời trưa vừa tròn bóng
mẹ ăn cơm cho nóng mà để trâu cho con chăn (ớ) chăn trâu
mai đây lúa thơm xóm thơm làng, lúa thơm lừng cả bàn tay
là thơm nắng hôm nay khi em đưa cơm cho mẹ em đi cày

Đoạn 2
Đường hành quân diệt Mỹ, bố hỏi cuối thư vui
Lúa xuân thêm bông, ngô khoai xanh tuơi ai giỏi giang tay cầy
mẹ ơi, mẹ hẳn vui, chiều qua đọc thư bố
lời bố khen con nhớ, mẹ đảm đang con chăm ngoan, lúa lên mau
Mai đây chiến thắng bố về, sẽ nghe mẹ kể chuyện con
rằng con bé lon ton, khi con đưa cơm cho mẹ vui đi cày.

 

Bỏ đoạn bàn về chính sách này nọ vớ vẩn. Tớ trình là mấy mà đòi chơi trèo thế. Chuyển lại tông về với Đưa cơm cho mẹ đi cày vì thấy có cái đáng nói hơn.

Hôm qua bật cho mẹ nghe bài này. Mẹ nghe đến đoạn “Mai đây chiến thắng bố về, sẽ nghe mẹ kể chuyện con…” thì bảo: không biết bố của cô bé ấy lúc chiến thắng có về được không nữa. Cũng có thể là sẽ không bao giờ nữa. Trong chiến tranh đã có bao nhiêu người ra đi như thế, ngay cả di ảnh để lại cũng không nguyên vẹn, không biết đã nằm lại nơi nào trên chiến trường…

Ai sẽ nghe mẹ kể chuyện rằng con bé lon ton, khi con đưa cơm cho mẹ vui đi cày… ?

« »

© 2019 Ngẫu nhiên. Theme by Anders Norén.

%d bloggers like this: