Tới bến

*

Title và nội dung chả liên quan đến nhau.

Tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm nếu lỡ có gì đó liên quan.

*

Tôi chưa từng viết bất kỳ điều gì.

Tôi chỉ kể lại.

*

*                *

Khúc sông không hề chảy xiết, không lô nhô đá ngầm. Nhìn từ xa, đó là một dòng nước hiền hòa. Thực ra, nơi nước chảy dịu dàng nhất lại là nơi sâu nhất.

Khắp vùng, chỉ có duy nhất một người lái đò. Không ai biết ông lái đò bao nhiêu tuổi, chỉ biết đến nay, ông đã chèo đò đưa người ta qua sông được ngót bảy mươi năm, bằng cả một đời của nhiều người khác.

Ông lái đò sống một mình bên bờ sông, cách làng xóm một quãng. Hồi mới tới, ông là dân ngụ cư, không được ở trong làng, giờ làng đầy những kẻ từ nơi khác đến, còn ông đã quen sống cô độc với con mèo già của mình rồi.

Gần bảy mươi năm đưa người ta qua sông, nhưng ông chưa bao giờ lên bờ bên kia quá ba bước. Ông không biết phía sau hàng cây dọc bờ bên ấy thực ra có những gì. Ông không thấy mình cần biết, mà cũng chẳng buồn nghe những lời bập bõm đây đó của khách qua sông.

Một lần, từ lâu lắm rồi, ông đưa một cô gái qua sông vào lúc nửa đêm. Cô gái đột ngột đến gõ cửa nhà ông, không nói gì, và khi nhìn cô khóc, ông biết mình không thể nào bình thản ngủ tiếp được. Sang đến bờ bên kia, cô gái không đợi ông bắc ván làm cầu, lao thẳng xuống lúp xúp nước, chạy mất.

Lần khác, ông đưa một gã tướng cướp và hai tên đàn em từ bờ bên kia quay lại bờ bên này. Chúng cư xử rất lễ độ với ông, sang tới bờ còn gửi biếu ông một hột vàng be bé. Ông nhận rồi quẳng đâu đó không rõ. Ba gã kia không bao giờ thấy quay lại nữa.

Về sau ông già vẫn cứ đưa người ta từ bờ này sang bờ kia, từ bờ  kia sang bở  này như vậy, chẳng biết bao nhiêu lần.

Nghe nói, trước khi tới đây, nhà ông ở đâu đó, bên kia sông…

*

*                *

*

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *