Đi hoang

Năm 75 tuổi, ông già bắt đầu lẫn cẫn. Ông không nhớ nổi tên người vợ đã sống với mình cả nửa thế kỉ. Ông đành gọi bà là “Mình ơi !” như thể bà tên là Mình vậy. Rồi dần dần ông quên cả bà.

Năm 80 tuổi, ông không nhận ra con cái nữa.

Năm 85 tuổi, ông còn không biết mình là ai, đôi lúc giận dỗi như một đứa trẻ, nhưng lại giống người già ở chỗ cả ngày không thấy ông ngủ mấy.

Năm 90 tuổi, ông bỏ nhà đi bụi vì không thể sống với cả quãng quá khứ của mình được nữa.

3 thoughts on “Đi hoang

  1. híc, ku đang học cả ở trường viết văn Nguyễn Du đấy à? Truyện gì đọc thấy nẫu quá à:((

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *