Cúi mặt

31_noi102-350

Ngoài đường mình thỉnh thoảng cũng phóng nhanh, nhưng vẫn thuộc loại đi rất hiền, có vượt xe khác cũng vượt một cách dịu dàng, đỗ xe luôn luôn nhìn trước nhìn sau cho nó ý tứ. Vậy nên mình rất khó chịu khi ngoài đường toàn bị tạt đầu thô bạo, hay bị mấy đứa ngu dừng đỗ dớ dẩn vướng đường con nhà người ta, hoặc đi chậm rề rề nhưng cứ giữa đường mà phang chứ không biết điều dạt về lề phải.

Nhưng thôi không bàn đến chuyện trí tuệ. Phải biết thông cảm cho những khuyết tật của nhau chứ.

Dường như người ta có quá nhiều thứ phải quan tâm đến, nên hầu như không để ý đến việc mình có đang làm phiền người khác không. Cái việc tránh không làm phiền người khác, mình nghĩ nó là một khía cạnh của tự trọng. Hôm trước đi trên Đinh Liệt, đường hẹp, giờ cao điểm, đông xe, bên cạnh xe mình là con ô tô đi chậm rì rì, phía trước có một bà khách du lịch có lẽ là người Pháp, đẩy xe lăn của chồng (cũng có thể là bạn trai, nhưng thôi cứ gọi là chồng đi cho gọn) đi trên mép đường khấp khểnh. Mình ngại nên cũng hãm lại, nhưng bà khách du lịch đã lịch sự dừng xe lăn lại, kéo dịch sang một bên, xin lỗi rồi ra hiệu để mình vượt qua một cách rất lịch thiệp. Tất nhiên là mình chả còn cách nào khác ngoài việc quay sang cười và gật đầu.

Sẽ có người bảo đó là do văn hóa Tây họ quen thế rồi. Chả phải. Tự trọng không phải là một giá trị của nền văn hóa riêng biệt nào.

Lại như gần đây có bác Chánh Tín ngửa tay xin tiền vì vỡ nợ. Nhiều người bảo vệ bác cứ bảo đừng lôi đại tá Nguyễn Thành Luân ra làm chuẩn cho ông Chánh Tín đời thường. Có phải thế đâu, tự trọng là giá trị phổ quát, bất kể là Nguyễn Thành Luân hay Nguyễn Chánh Tín phải có. Không có cũng không sao, nhưng mà bị coi thường. Chính vì thiếu ý thức về lòng tự trọng nên bác Chánh Tín mới cư xử như vậy, có những phát ngôn như vậy, và cũng chính vì thiếu ý thức về tự trọng nên người ta mới chọn cách “bảo vệ” cho bác Chánh Tín bằng những lập luận thế kia.

Nếu bạn vẫn nghĩ rằng xồi ôi không có gì quan trọng, thì chúng ta chẳng còn gì để nói với nhau.

Ai không muốn nhiều hơn ?

Tớ không phải nhà kinh doanh, không phải người buôn bán, có lẽ cũng không có khả năng làm giàu nhờ đi buôn, bởi một lý do vô cùng cực kỳ super very đơn giản: Tớ dốt toán. Hic.

Thỉnh thoảng tớ tự hỏi, nếu chỉ đơn thuần làm ăn chân chính, theo đúng đạo đức kinh doanh, không lừa lọc gian lận chút nào, liệu người ta có thể giàu to được không ? Không gian lận, lừa lọc, ừ thì có thể giàu đấy, nhưng vấn đề là giàu to cơ ? Tất nhiên khi đã làm ăn lớn chả ai lại để cho những mánh lới làm ăn của mình bị lộ hàng cả, nên bắt chỉ tận tay cái nào là sai e rằng khó. Chỉ ra cái nào đúng thật dễ hơn nhiều.

Continue reading

Ai sẽ là người nhặt đá ?

Cái tít này để nhái lại tít của một entry trước .

Thấy trên Vietnamnet có bài Đề xuất bỏ án tử hình với tội hiếp dâm, bỗng dưng nhớ lại nội dung thuyết trình Tiếng Anh chuyên ngành kỳ trước. Hồi ấy tìm thông tin về các biện pháp ngăn chặn tội phạm, đặc biệt là tội sát nhân, đọc được đoạn liên quan đến án tử hình đối với tội giết người. Link gốc không biết vứt đâu, nội dung cũng nhớ bập bõm, dịch luôn sang tiếng Việt (có thêm mắm thêm muối):

Giết người rõ ràng là một hành động kinh khủng và tàn bạo, và chúng ta hoàn toàn cảm thông với nỗi đau đớn của những gia đình bị mất đi người thân. Song, với vị trí thân nhân của người bị hại, tôi ủng hộ giải pháp ngăn chặn những vụ giết người từ trước hơn là trừng phạt nó. Khi trừng phạt kẻ giết người bằng án tử hình, chúng ta đã tạo ra những nạn nhân của hành động này, chính là người thân của kẻ giết người, những người đã trót yêu thương hắn. Họ phải chịu sự mất mát dù thực tế họ không có tội gì. Như vậy, xuất hiện hai nhóm nạn nhân mà chúng ta hoặc sẽ coi trọng những nạn nhân này hơn nạn nhân kia (bằng cách kết án hoặc không kết án tử hình), hoặc sẽ cư xử một cách không công bằng. Do đó, nó sẽ làm tổn thương đến tất cả mọi người.

Continue reading

Đầu chuột đuôi ruồi

Đọc đoạn này trong bài này thấy hơi buồn cười Sử dụng nhiều biện pháp mạnh, kể cả ngăn cấm xe biển số tỉnh thành khác lưu thông nhằm giải quyết tình trạng ùn tắc giao thông tại TPHCM là đề xuất của nhiều đại biểu tại hội nghị chuyên đề Nâng cao chất lượng dịch vụ xe buýt.

Nó buồn cười không phải vì người ta đưa ra một chính sách mới mà thế nào cũng bị người dân phản đối ném cà chua trứng thối vèo vèo, mà là ở chỗ, trong hội nghị về Nâng cao chất lượng dịch vụ xe bus, người ta lại bàn đến chuyện cấm các loại xe khác. Rõ là các đồng chí thủ trưởng đầu to bàn việc với nhau. Hay thật, họp về cái này nhưng lại đưa ra quyết định về cái kia. Tất nhiên các đồng chí bàn gì thì tùy, nhưng làm thế dễ khiến cho người ta hiểu rằng hoặc các đồng chí họp để đưa ra giải pháp cho xe bus, nhưng lại không nghĩ ra được quái gì về xe bus cả, nên đành đi giải quyết vấn đề nằm ở… chỗ khác, hoặc các đồng chí biết thừa vấn đề nó nằm đâu, nhưng lại không biết chắc mình cần họp về cái gì nên đặt bừa cái tên cho Hội nghị là “Nâng cao chất lượng dịch vụ xe bus”, cho nó oai.

Thực ra như thế là không giải quyết được vấn đề từ bản thân xe bus. Và khi chưa nghiên cứu, chỉ bàn cái nọ xọ cái kia, từ xe bus xoắn sang xe máy, xe đạp, xe thồ, ngựa và lừa thì không thế nào đưa ra một quyết định nó ngon lành được.

Buồn cười hơn là cái ảnh trên, được chú thích: Chủ tịch HĐND TPHCM Phạm Phương Thảo (ngoài cùng bên phải) và Chủ tịch UBND TPHCM Lê Hoàng Quân (thứ ba từ trái sang) kiểm tra chất lượng dịch vụ xe buýt.

Photobucket

Kiểm tra chất lượng dịch vụ xe bus mà đi cả đoàn, có người hộ tống, quay phim chụp ảnh thế thì khác quái gì là đi road show. Chẳng phải vô cớ mà hồi xưa các bác vua đi vi hành phải ăn mặc rách rưới, nhờ thằng nào nó đấm cho vài phát trông cho khổ khổ, thế nó mới là vi hành. Còn kiểm định mà không có quy chuẩn, quy trình, chỉ đi theo kiểu show hàng thế kia thì chả nói lên được gì.

Có một đoạn bàn bạc như sau:
TS Võ Văn Sen – Hiệu trưởng Trường ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn TPHCM: “Thành phố nên soạn thảo các phương án táo bạo hơn, quyết liệt hơn. Nếu các biện pháp sẵn có vẫn không giải quyết được tình trạng ùn tắc giao thông (UTGT), tôi đề nghị UBND thành phố xem xét đến phương án cấm xe biển số tỉnh, thành phố khác lưu thông trên địa bàn TPHCM. Nếu làm được, số lượng phương tiện cá nhân hiện nay có thể giảm đến một phần ba

Hiệu trưởng trường KHXH & NV mà lại phát ngôn một câu thiếu muối thế nhỉ. Câu này không cần phân tích cũng thấy thiếu muối. Rất may đồng chí Chủ tịch UBND thành phố Lê Hoàng Quân đã lắc đầu: “Khó thực hiện lắm. Mình cấm họ, lỡ họ cũng cấm lại mình thì sao”.

Thực ra chuyện cấm các phương tiện hoặc đánh thuế lên các phương tiện lưu thông trong thành phố cũng đã được nước ngoài thực hiện từ lâu. Như ở London, ô tô vào thành phố sẽ phải mất 5 bảng/ngày gọi là “phí tắc đường”. Quy định này được áp dụng vào năm 2003 và sau khi đi vào thực hiện, lượng sử dụng ô tô đã giảm hẳn, thay vào đó, người ta chuyển sang sử dụng các phương tiện thay thế như xe đạp, xe máy, và các phương tiện công cộng. Do đó tình trạng ùn tắc ở London đã giảm theo.

Cũng na ná như thế, nhưng bất kỳ quy định nào nhằm đánh phí hoặc cấm các phương tiện lưu thông trong thành phố của Việt Nam cũng sẽ vấp phải sự phản đối quyết liệt từ người dân, vì hai lẽ: thứ nhất là cứ có quy định là người ta sẽ phản đối, thứ hai mới là quy định ấy rất vô lý.

Quy định của thành phố London được áp dụng thành công, bởi nó hướng đến đối tượng những người đi ô tô. Khi áp dụng quy định này, những người sử dụng ô tô sẽ phải tính chi phí giữa việc mình đi nhanh hơn một vài phút và phải trả 5 bảng/ ngày với việc đi bằng các phương tiện chậm hơn và bất tiện hơn, nhưng tiết kiệm được 5 bảng. Những người cảm thấy mình không có “lãi” trong việc bỏ ra 5 bảng để đi nhanh hơn sẽ chuyển sang đi xe đạp, xe máy hoặc xe bus. Những người khác có mức sống cao hơn và họ cho rằng 5 bảng không là gì so với số tiền họ có thể mất khi đi muộn 5 phút vẫn sẽ nộp 5 bảng và đi ô tô như thường. Như vậy, quy định này hướng đến đối tượng là những người có thu nhập cao, với nền tảng là hệ thống giao thông công cộng đã rất phát triển.

Ở Việt Nam thì không thế. Quy định cấm mọi phương tiện ngoại tỉnh vào thành phố sẽ được áp dụng trước hết với các loại xe máy, chiếm đa số trong số các phương tiện lưu thông. Mà bản thân chủ của các phương tiện phổ biến này lại hoặc không thể thay thế bằng một phương tiện khác kinh tế hơn, hoặc sẽ đổ xô vào các phương tiện kinh tế hơn như xe bus, và xe bus sẽ gặp tình trạng quá tải. Người sử dụng xe máy ngoại tỉnh hầu hết là những công dân bậc trung, cán bộ nhà nước, buôn bán nhỏ, người đưa hàng, …. nghĩa là họ cóc có nhiều tiền, nếu không đã lên đời ô tô lâu rồi. Việc tác động đến tối tượng này sẽ mang đến tác dụng tiêu cựu vì nó làm hạn chế hoặc chặn nguồn sống của những người thu nhập thấp chứ không phải thu nhập cao. Ngoài ra, do hệ thống giao thông công cộng gặp nhiều vấn đề, sẽ khiến cho tình trạng giao thông rơi vào hỗn loạn hơn. Các xe bus sẽ đầy người chen chúc, tạo điều kiện cho các bạn đạo chích. Xe máy ngoại tỉnh muốn vào thành phố phải đi đường vòng, lọt hẻm, lộn ngõ để tránh bị chặn. Chưa kể, nguồn cung cấp thịt heo cho thành phố từ các tỉnh khác cũng có thể bị chặn lại bên ngoài thành phố.

Trong khi đó, các quan chức sẽ không bị ảnh hưởng tí gì từ quy định này. Vì họ đi xe biển xanh.

Lại là ông Khoa

Chú thích ảnh: Thầy Khoa: Đấy đấy, lúc bình thường nó to thế này này, nó trông thế này này…

Ông Khoa ở đây không phải là nhà thơ Trần Đăng Khoa với Chân dung và đối thoại, mà là ông Khoa “Người đương thời”.

Vừa đọc trên mục Thư Hà Nội của Vietnamnet bài này . Bản thân bài viết chả có gì đáng chú ý, toàn ợ lên rồi nhai đi nhai lại những thứ giẻ rách ai cũng nói được. Tuy nhiên phần Ý kiến bạn đọc có ý kiến khá hợp ý tớ:

Ho va ten: An Thanh Lương

Tieu de: Từ câu chuyện chống tiêu cực, nghĩ về thân phận một con người Đáng lẽ tôi không viết về thày giáo Đỗ Việt Khoa vì đã có quá nhiều người viết rồi. Nhưng xem truyền hình thấy thày tâm sự “ra đường không ai thèm nhìn, đến trường từ thày cô đến học sinh không ai chào hỏi…” và thày khóc, những giọt nước mắt cay đắng, tôi lại muốn viết đôi dòng.

Phải chăng chúng ta đã “tung hô” hiện tượng Đỗ Việt Khoa một cách thái quá đẩy thầy vào chỗ bị cô lập, bị xa lánh? Phải chăng thầy Khoa không “biết mình biết người” nên không có được một phương pháp đấu tranh đúng đắn và có hiệu quả? Chúng ta tôn vinh thầy là “Người đương thời” nhưng nhiều người lại coi đó là nhân vật có trạng thái tinh thần không bình thường. Chúng ta ủng hộ hành động dũng cảm của thầy Khoa nhưng mới chỉ trên lời nói. Bộ GD và ĐT nói ủng hộ thầy Khoa, yêu cầu truy tố kẻ xấu. Liệu có ông hiệu trưởng nào, có hội đồng giáo dục nào dũng cảm nhận thầy Khoa chuyển trường để thay đổi môi trường giáo dục? Tất cả chỉ là lời nói gió bay…Liệu đã có ai góp ý chân tình với thầy Khoa về phương pháp đấu tranh trong chuyên môn và trong chống tiêu cực? Vì thế nên thầy Khoa đôi lúc đã tự huyễn hoặc mình. Trong xã hôi chúng ta không thiếu những tấm gương chống tiêu cực như ông trung tá công an ở Đồ Sơn, ông “hội đồng Khoa” ở thành phố Hồ Chí Minh. Họ thực sự là những anh hùng chống tiêu cực có phương pháp khoa học và có hiệu quả được nhân dân, được các cấp uỷ Đảng, Chính quyền mến phục. Như ông Khoa ở thành phố Hồ Chí Minh, nhân dân đề nghị ông ứng cử Quốc hội nhưng ông liệu sức mình đã rút lui. Hành vi ấy càng nâng tầm uy tín của ông thêm một bước…

Tôi cũng là giáo viên, tôi rất thông cảm với nỗi cô đơn của thầy Khoa. Chúng ta phải có cách gì giúp đỡ thầy Khoa thoát khỏi nỗi cô đơn đó mà vẫn không đánh mất mình. Tôi xem ti vi, thấy hình ảnh thầy Khoa khóc rồi nói tiếp: “Tôi sẽ tiếp tục chống tiêu cực” có cảm giác, việc đấu tranh chống tiêu cực của thầy sẽ chỉ làm mọi người tiếp tục xa lánh. Nên chăng toà án đem xét xử sớm vụ này ngay tại địa phương để giáo dục những kẻ côn đồ khác và cũng là dịp để thầy Khoa gần gũi với bà con lối xóm hơn. Tôi chưa ở trường hợp ra đường không ai chào hỏi nên chưa có cảm giác chua xót cay đắng của một con người cô đơn lạc loài giữa đồng loại nhưng bằng cảm nhận của một con người, tôi cảm thấy nó còn đau khổ hơn cả bi roi vọt. Hãy chung tay góp sức giúp thầy Khoa, một con người chính trực vượt qua được những khó khăn này để cuộc sống của thầy có những niềm vui, để con thầy đến lớp không bị bạn bè xa lánh như đồng nghiệp xa lánh thầy. Hãy bằng một việc làm góp ý thiết thực cụ thể thay vì chỉ tung hô này nọ. Điều đó chỉ không có lợi cho thầy Khoa mà thôi.

Năm 2006, sau khi vụ Thi tốt nghiệp PTTH được tung tóe trên đủ các phương tiện thông tin đại chúng như một món thời thượng, thầy Khoa đột ngột bước lên vinh quang, được phỏng vấn liên tục, được ông Nhân Phó thủ tướng – Thượng thư bộ Dục (GD & ĐT) tặng bằng khen, lên VTV làm người đương thời. Rồi thầy bắt đầu mơ tưởng hơi xa đến chuyện chống tiêu cực. Thầy lập một trang web để người ta gửi đến những thông tin về tiêu cực. Nhiều thông tin quá, thầy cứ cho lên hết mà không thèm thẩm định. Đến nỗi đưa lên một thông tin liên quan đến chính quyền địa phương, mà không biết có phải sai thật không, chỉ biết rằng với thông tin ấy, thầy hoàn toàn có thể chịu trách nhiệm hình sự về tội vu khống. Và người ta suýt cho thầy ra tòa thật. Thầy thành khẩn nhận lỗi và viết bản kiểm điềm. Lần sau thầy không dám như thế nữa.

Nói thẳng ra, các chống tiêu cực của thầy Khoa mới chỉ dừng lại được ở mức chỉ mặt kẻ khác và tự rạch mặt ăn vạ. Thầy không có đủ khôn khéo để im ỉm ìm im rồi oánh một đòn chí mạng cho bố con nhà nó sợ. Thầy thừa cương mà thiếu nhu. Cứng quá rồi sẽ đến lúc tự gãy, không chỉ không thực hiện được mong muốn mà còn tự làm hại mình nữa. Đánh cối xay gió không phải bằng cách cầm thương lên ngựa rồi lao thẳng vào. Hãy xuống ngựa, vào chỗ khuất gió, nhóm lên một bó đuốc rồi cho nó một mồi lửa.

Thầy Khoa và những người tung hô thầy hoặc quá ngây thơ, hoặc giả vờ không biết rằng tất cả những “giả dối” và “đội lốt” mà thầy đang tố cáo là cả một hệ thống. Không thể một lần mà bóc đi được. Không thể chơi kiểu được ăn cả, ngã về không với nó được vì chơi như thế, thầy sẽ thua.

Thầy Khoa, có đức mà không có tài, ít nhất cũng là trong việc chống tiêu cực.

Nhưng nói bao giờ chả dễ hơn làm.