Khám phá hang Sơn Đoòng qua NatGeo

 

Hang Sơn Đoòng của Việt Nam, tạm thời vẫn đang giữ vị trí hang động to số 1 thế giới qua những thước phim của kênh National Geographic và đoàn thám hiểm. Đẹp khiếp !

Nghe nói hiện giờ các nhóm du lịch vẫn chưa được phép vào hang, do phải xin phép cùng lúc cả bên quân đội và kiểm lâm, mà để xin được thì cực khó. Chưa kể muốn lang thang trong này cũng phải đảm bảo kiến thức cũng như kinh nghiệm tương đối chắc, cùng với công cụ hỗ trợ. Lơ ngơ chui vào khéo ở lại với hang vĩnh viễn luôn.

Thôi thì du lịch qua màn ảnh nhỏ cho nó đỡ thèm.

 

 

 

 

Why Việt Nam ?

Sau một lô một lốc entry chửi đời, tớ quyết định làm một cái entry nhảm chí cho nó đổi gió. Entry nhảm nhí là entry chả đụng chạm gì đến ai, chả làm ai cáu cũng chả làm ai sướng, nghĩa là chả đọc cũng không sao, chả viết cũng vậy.

Mấy hôm nay đầu óc luẩn quẩn toàn “thiếu hụt” với “liên kết dịch vụ”, “phương pháp tiếp cận” với “truyền thông cộng đồng” gần ngộ chữ rồi. Để bộ não tập thể dục nhịp điệu một tí, entry này sẽ viết về những nét văn hóa không lẫn vào đâu được của người Việt Nam: Thích ngồi xổm và thích rung đùi.

Thượng tọa Thích Ngồi Xổm
Nhiều lúc sáng dậy đi làm, tớ phi xe qua ngõ đã thấy hai, ba bà vừa đi chợ về, rau một bên và thịt một bên, ngồi xổm giữa đường bàn chuyện Triều Tiên cứ thử vũ khí hạt nhân với Tổng thống Iran gian lận bầu cử…

Continue reading

Đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ.

Ảnh xấu, dùng tạm vậy

[…]

Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri nam quốc anh hùng chi hữu chủ.

[…]


Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó ngựa xe tan tác
Đánh cho nó manh giáp chẳng còn
Đánh cho nó biết nước Nam anh hùng có chủ

Một vài suy ngẫm về Trung Quốc (P2)

(pic: Bức ảnh nổi tiếng về Sự biến Thiên An Môn – một trong những sự kiện không thể không nhắc đến của Trung Quốc)

3. Một số đề nghị và đối sách

A. Những điều kiện không thể thiếu cho những chính sách và đối sách cụ thể

(1) Nội bộ trước hết là ban lãnh đạo cao nhất, phải có sự đoàn kết nhất trí cao, xin dùng câu nói của Trần Hưng Đạo khuyên vua Trần, trước khi ngài mất để khái quát “Trên dưới đồng lòng, vua tôi hòa thuận”. Khó lại có thể có nổi, nhưng vẫn ao ước được một phần của thời Bác Hồ, tuyệt đại đa số nhân dân đồng lòng đánh Mỹ, tin tưởng vững chắc ở sự lãnh đạo của Đảng và của Bác, trong nội bộ lãnh đạo cao nhất dù có bất hòa, bất đồng, nhưng vẫn có thể nói công khai và chưa dám hoặc chưa thể tìm cách triệt tiêu nhau, làm hại nhau, kéo bè kéo cánh… Vì vậy đã tập trung được trí tuệ cao nhất của toàn dân, toàn Đảng vào việc thực hiện mục tiêu chiến lược.

Còn bây giờ suy nghĩ của người dân vừa phức tạp, vừa phân hóa mà lãnh đạo chưa tìm được nhân tố nào để liên kết lại tạo thành sức mạnh. Ở đây có khó khăn là chúng ta đang từ nền kinh tế kế hoạch tập trung quan liêu bao cấp chuyển sang nền kinh tế thị trường, nhiều vấn đề cũ đòi hỏi phải giải quyết, nhiều vấn đề mới xuất hiện mà chúng ta chưa đủ kinh nghiệm và bản lĩnh để xử lý .. (thế nhưng, bài học Trung Quốc giương cao ngọn cờ “chấn hưng Trung Quốc”, “dân giàu nước mạnh” trong quyết sách những vấn đề đối nội, đối ngoại rất để chúng ta suy nghĩ).

Trong tình hình hiện nay, chỉ cần bị chụp cái mũ “phá hoại tình hữu nghị Việt-Trung” hoặc “Thân Mỹ” là nhiều sự việc đã được giải quyết một cách gọn ghẽ, và sinh mạng chính trị có thể bị đe dọa.

Không có một ban lãnh đạo đoàn kết nhất trí, tập trung được tinh hoa của dân tộc thì mọi kiến nghị về chính sách, đối sách cũng chẳng có tác dụng gì. Nhìn lại lịch sử, mỗi khi nội bộ nước ta lục đục, triều chính đồi bại, chính là lúc phong kiến phương Bắc tăng cường sức ép, yêu sách và tiến hành xâm lược, chiếm đóng. Và Trung Quốc hiện đại cũng chưa bao giờ từ bỏ tác động vào nội bộ ta.

Trong quan hệ giữa nước lớn và nước nhỏ, nước nhỏ ở thế bị động. Lực lượng nghiên cứu Trung Quốc ở nước ta hiện nay không ít, nhưng phân tán, rời rạc, thiếu chuyên gia đầu đàn, thiếu chuyên gia giỏi cho từng lĩnh vực. Cần có sự tổ chức, phân công, chính sách thích hợp để tập hợp được tinh hoa, giành chủ động trong thế bị động với Trung Quốc.

(2) Nói chung, chúng ta phải kiên quyết bảo vệ những nguyên tắc lớn, những vấn đề đụng chạm đến chủ quyền, đến sự tôn nghiêm của dân tộc, trong khi xử lý quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta phải luôn luôn tỉnh táo, cảnh giác, hiểu rõ vai trò và sĩ diện nước lớn của họ để tùy từng vấn đề, vụ việc mà có khi phải vuốt bụng nhịn, nhường họ trong một sự việc nhạy cảm cụ thể nào đó, thậm chí có khi phải tránh đường hoặc đi đường vòng, “tránh voi chẳng xấu mặt nào” mà. Cần hết sức lưu ý là đừng để bao giờ lâm vào cảnh mình là người đối đầu duy nhất với Trung Quốc.

(3) Chúng ta tôn trọng Trung Quốc, hiểu rõ sức nặng nước lớn – láng giềng của họ – nhưng không vì thế mà chúng ta phải nơm nớp sợ họ, lùi bước trước sức ép của họ một cách bị động, thậm chí nhượng bộ họ một cách vô nguyên tắc.

Cần phải thấy rằng Trung Quốc không thể ép chúng ta, đối xử với chúng ta một cách quá mức để Việt Nam phải ngả sang với Mỹ. Nói giả dụ một nước Việt Nam “thân Mỹ” hùng mạnh, ở ngay biên giới phía Nam của Trung Quốc, án ngữ biển Đông (nơi 21/39 đường hàng hải Trung Quốc phải đi qua) sẽ ảnh hưởng tới an ninh của Trung Quốc như thế nào. Hơn nữa, mục tiêu dài hạn của Trung Quốc là trở thành siêu cường. Siêu cường không thể không có đồng minh thân cận (như Mỹ với Anh), Trung Quốc hiện nay chưa có đồng minh thân cận (Bắc Triều Tiên không được Trung Quốc coi là đồng minh tin cậy) do đó Trung Quốc không thể từ bỏ ý đồ lôi kéo Việt Nam. Ngoài ra trong đối xử với Trung Quốc, chúng ta còn có các nước trong khu vực, một số nước lớn khác, nhiều nước đang phát triển… nên ngoài sức mạnh bản thân, chúng ta còn có sự ủng hộ của loài người tiến bộ và cả “cái thế” lựa chọn nữa. (Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta ngả hẳn về một phía để chống Trung Quốc).

(4) Trung Quốc là một
nước đi tắt đón đầu tốt nhất, sẽ hoàn thành hiện đại hóa trong thời gian lịch sử tương đối (khoảng 100 năm). Trung Quốc là nước chuyển đổi từ nền kinh tế kế hoạch tập trung quan liêu bao cấp sang nền kinh tế thị trường tương đối thành công, do vậy có nhiều điều chúng ta có thể học tập, rút kinh nghiệm từ họ (ngay cả với những vấn đề không thành công). Tuy vậy cần tránh hai khuynh hướng; cho rằng cái gì của Trung Quốc cũng hay hoặc ngược lại cho rằng Trung Quốc chẳng có gì đáng học cả, để tránh bắt chước một cách mù quáng hoặc bài xích.

B. Một số kiến nghị về đối sách và chính sách

Trước khi nêu một số vấn đề cụ thể, xin tóm tắt những điều đã nói ở trên: “Trung Quốc là một nước láng giềng lớn mạnh và ngày càng hùng mạnh hơn nữa. Giữa họ và ta còn tồn tại nhiều vấn đề (có vấn đề rất phức tạp, gay cấn), họ có tham vọng lớn với ta về cả lãnh thổ, chính trị, kinh tế. Chúng ta cần tôn trọng, nhân nhượng với Trung Quốc trong những vụ việc có thể nhân nhượng được. Quyết không đi với nước khác hay nhóm nước khác chống lại Trung Quốc và không bao giờ để rơi vào thế một mình đối đầu với Trung Quốc, nhưng quyết không khiếp sợ họ, lùi bước hoặc từ bỏ những vụ việc không thể từ bỏ được. Nội bộ chúng ta đoàn kết nhất trí, tập trung được sức mạnh và trí tuệ toàn dân, tranh thủ được sự đồng tình ủng hộ của các nước trong khu vực và trên toàn thế giới, lớn mạnh nhanh chóng về mọi mặt là bảo đảm vững chắc cho mọi ứng xử đã, đang và sẽ xảy ra trong mối quan hệ hai nước”.

(1) Vấn đề biên giới lãnh thổ

Ngày 30/12/1999, hai nước ký Hiệp ước biên giới trên đất liền (có hiệu lức từ ngày 6/7/2000). Đến nay hai bên đã cắm được 400 cột mốc biên giới. Tốc độ cắm như vậy là chậm (theo tính toán sẽ có khoảng 1.100 cột trên hơn 1300km đường biên). Hiệp định đã được ký và đã có hiệu lực, thiệt hơn khó có thể sửa được, vì vậy chúng ta không nên kéo dài thời gian cắm mốc (bởi vì nước yếu hơn bao giờ cũng phải chịu phần thua thiệt, nhất là khi sự đã rồi). Qua việc ký kết Hiệp ước biên giới giữa Trung Quốc và Mông Cổ, Lào, Miến Điện, thấy nói chung Trung Quốc tôn trọng đường biên giới đã ký (cũng có thể mấy nước này không có vấn đề gì gay cấn với Trung Quốc, nên họ không dùng vấn đề biên giới để gây sự…), tuy vậy có cái rõ ràng để làm cơ sở đấu tranh sau này còn hơn là không có.

(a) Hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ và Hiệp định hợp tác nghề cá

Ký ngày 25/12/2000 và có hiệu lực từ ngày 30/2/2004. Nói chung ký được bây giờ còn hơn sau mới ký. Tuy vậy thời hạn của vùng đánh cá chung để hơi dài (12-15 năm), Trung Quốc sẽ triệt để lợi dụng thời gian này để khai thác và gây sự. Tàu ta bé, lưới ta nhỏ hơn, phần thua thiệt đã rõ, oán trách lẫn nhau cũng không xoay chuyển được tình hình, nếu không vươn lên ngang ngửa với họ (một cách đúng luật) thì đành chấp nhận. Việc thăm dò khai thác tài nguyên trong lãnh hải thuộc chủ quyền đã phân định của ta trong Vịnh bắc bộ cần phải cảnh giác, đề phòng mọi khả năng có thể xảy ra.

(b) Về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa

Quần đảo Hoàng Sa. Chỉ có Việt Nam, Trung Quốc và Đài Loan đòi chủ quyền quần đảo này, hiện Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm đóng phi pháp toàn bộ (một nửa năm 1956 và nửa còn lại tháng 1 năm 1974) và ngang nhiên coi chúng là của mình. Ta không thể dùng vũ lực để thu hồi, nhưng không thể từ bỏ chủ quyền. Có thể chỉ nên đòi những đảo mà Trung Quốc đánh chiếm từ tay chính quyền Sài Gòn hồi tháng 1 năm 1974, như thế vừa tỏ ra có nhượng bộ mà vẫn có cơ sở pháp lý để thế hệ sau giải quyết vấn đề.

Quần đảo Trường Sa. Đây là nơi tranh chấp của Việt Nam, Trung Quốc, Đài Loan, Phi-líp-pin, Brunei, Malaysia về biển đảo và Indonesia (có thể cả Đông Timor) về lãnh hải. Hiện nay số đảo bãi ngầm mà các bên chiếm giữ là Việt Nam 21, Phi-líp-pin 8, Trung Quốc 6 và Đài Loan 1.

Chúng ta nên đòi chủ quyền một phần quần đảo này, nghĩa là ngoài 21 đảo bãi ngầm mà chúng ta đã chiếm giữ ra, ta chỉ đòi quyền ở những bãi đảo ngầm dọc theo bờ biển nước ta cho đến hết phần biển Đông. Ta không phản đối Trung Quốc thăm dò khai thác ở vùng lãnh hải sát Phi-líp-pin, Indonesia v.v.. Đây không phải là sự từ bỏ chủ quyền, việc đồng ý của Trung Quốc và Phi-líp-pin thăm dò ở vùng thuộc biển Đông nhưng cách rất xa ta là một quyết định khôn ngoan. Từ nay nên tránh một mình phản đối Trung Quốc ở những nơi xa tít tắp trên biển Đông, nhưng với những cái đã có và những cái ở sát sườn mình thì quyết không nhân nhượng.

Trong vấn đề quần đảo, Trung Quốc rất không muốn quốc tế hóa, chính vì vậy mà chúng ta cần khôn ngoan quốc tế hóa vấn đề, nhất là tìm kiếm sự “có mặt” của Mỹ.

(c) Trong vấn

Một vài suy ngẫm về Trung Quốc (P1)

(pic: Bản đồ vùng biển mà Trung Quốc gọi là Biển Nam Trung Hoa)

Mới vớ được của ông ngoại một tài liệu khá hay, của ông Dương Danh Dy. Ông này vốn là cán bộ Bộ Ngoại giao, đã từng là Lãnh sự tại Quảng Châu – Trung Quốc. Những gì ông viết đều là những ý hay, sâu sắc, chứng tỏ sự từng trải, sự thấu hiểu của một người từng ăn cơm Trung Quốc, uống nước Trung Hoa. Bài viết có nhiều cái hay, chỉ ra những hướng ngoại giao Việt – Trung cũng như quan hệ Việt Nam với quốc tế rất thích đáng, nên dài nhưng đọc xong thấy sướng. Post lên lần lượt cho bạn nào quan tâm.

1. Một số điều nên lưu ý khi nghiên cứu Trung Quốc đương đại

Trung Quốc là một nước lớn, 9,6 triệu km vuông, chiếm 1/5 diện tích thế giới, 1/4 diện tích châu Á, đứng thứ 3 thế giới (sau Nga và Canada). Trung Quốc hiện có khoảng 1,3 tỷ dân (là nước đông dân nhất thế giới, chiếm khoảng 1/5 nhân loại) dự kiến đến năm 2020 sẽ tăng lên đến 1,5 – 1,6 tỷ dân (lúc đó sẽ đứng thứ hai thế giới sau Ấn Độ).

Trung Quốc là nước có đường biên giới trên đất liền tiếp giáp với 19 nước, dài trên 20.000 km, và bờ biển dài 18.000 km. Từ đầu những năm 60 đến cuối những năm 70 của thế kỷ trước, Trung Quốc đã chủ động gây ra 3 cuộc chiến tranh biên giới trên bộ (với Ấn Độ, Liên Xô cũ và Việt Nam). Đến nay Trung Quốc còn tranh chấp lãnh thổ với Ấn Độ (theo phía Ấn Độ thì Trung Quốc đã chiếm của họ hàng vạn km vuông lãnh thổ, trong khi Trung Quốc cho là họ chỉ thu hồi lại phần đất mà trước đây thực dân Anh đã chiếm của họ một cách bất công). Trung Quốc đang tranh chấp về chủ quyền đảo, biển với nhiều nước, nổi bật là chủ quyền đảo Senkaku (Điếu Ngư) với Nhật Bản (hiện nay Nhật Bản đang chiếm giữ đảo này), quần đảo Hoàng Sa với Việt Nam, quần đảo Trường Sa với Việt Nam và một phần quần đảo này với Phi-líp-pin, Brunei, Malayxia, Đài Loan, với Indonesia và (Bắc) Triều Tiên, Hàn Quốc có việc phân chia lãnh hải. Trung Quốc đã sử dụng vũ lực để chiếm đóng toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam (năm 1974) và 6 bãi đá ngầm trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam (năm 1988). Trong tranh chấp ở biển Đông, Trung Quốc đã từ chỗ chưa bao giờ có, nay đã đứng vững trên quần đảo Hoàng Sa và có chỗ đặt chân trên quần đảo Trường Sa, thể hiện chủ quyền thực tế.

Trung Quốc hiện đã trở thành cường quốc kinh tế, năm 2004, GDP đạt 13.615,5 tỷ NDT (khoảng 1665 tỷ USD), sản xuất được 970 triệu tấn xi măng, 175 triệu tấn dầu mỏ, 272 triệu tấn thép, 73,28 triệu tivi màu, 30,38 triệu tủ lạnh, 66,42 triệu điều hòa không khí, 42 tỷ mét vải v.v.., kim ngạch xuất nhập khẩu đạt 1154,8 tỷ USD (trong đó xuất khẩu 593,4 tỷ USD, nhập khẩu 561,4 tỷ, xuất siêu 32 tỷ USD); dự trữ ngoại tệ đạt 609 tỷ USD (năm 2002 đạt 270 tỷ USD, năm 2003 đạt 403,3 tỷ, trong 3 năm liền tăng với tốc độ rất cao). Trung Quốc đã là nước thu hút đầu tư lớn nhất thế giới, năm 2004 đạt trên 60 tỷ USD. Việc Trung Quốc được mời vào nhóm G7 đã là hiện thực.

Sau Nga và Mỹ, Trung Quốc là cường quốc quân sự hàng đầu trên thế giới, có bom nguyên tử, bom khinh khí và phương tiện mang các vũ khí này tới mọi nơi trên thế giới; sau Nga và Mỹ, Trung Quốc đã tự đưa được người của mình vào vũ trụ.

Trung Quốc là một cường quốc chính trị (Nhật Bản hiện giàu mạnh hớn Trung Quốc về kinh tế nhưng Nhật Bản chưa được thế giới coi là cường quốc về chính trị) là thành viên thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, là nước có ảnh hưởng không thể bỏ qua trong khu vực (Đông Nam Á và Đông Bắc Á).

Trung Quốc là một trong mấy nước có nền văn minh cổ xưa huy hoàng nhất thế giới, nền văn minh đó có lúc lên lúc xuống, nhưng trước sau vẫn nổi tiếng, xưa nay chưa bao giờ gián đoạn, và có triển vọng phát triển rực rỡ trong thế kỷ 21, Trung Quốc còn có hơn 30 triệu người Hoa ở khắp nơi trên thế giới, trong đó có nhiều tỷ phú, nhiều nhà khoa học nổi tiếng v.v..

Tuy vậy, Trung Quốc đang phải đối mặt với mấy vấn đề: An toàn về dầu mỏ, an toàn về nước và an toàn về lương thực.

Mặc dù năm 2004, Trung Quốc đã sản xuất được 176 triệu tấn dầu mỏ, nhưng Trung Quốc vẫn phải nhập khẩu 100 triệu tấn. Trung Quốc đã là nước nhập khẩu dầu mỏ lớn thứ hai, sau Mỹ. Dự kiến đến năm 2010, lượng nhập khẩu dầu mỏ của Trung Quốc mỗi ngày sẽ tăng gấp đôi, đạt 4 triệu thùng/ngày và đến năm 2030 vào khoảng 10 triệu thùng/ngày.

Nguồn tài nguyên nước của Trung Quốc chỉ chiếm khoảng 6% thế giới, bình quân đầu người chỉ bằng 1/4 trung bình thế giới. Dự tính vào khoảng năm 2030, Trung Quốc sẽ đạt đến đỉnh cao về sử dụng nước, và lượng nước dùng lúc đó đã đến cực hạn của nguồn nước có thể lợi dụng.

Mấy năm gần đây, trung bình mỗi năm Trung Quốc mất khoảng 300.000 ha đất canh tác, trong khi dân số mỗi năm tăng khoảng 10 triệu người, người tăng đất giảm, nên việc cung cầu lương thực ở Trung Quốc đã và sẽ luôn ở trạng thái cân bằng căng thẳng.

Trung Quốc là đất nước có đủ loại tôn giáo, trong đó đạo Phật rất được tôn sùng ở Tây Tạng, đạo Hồi ở Tân Cương, Ninh Hạ có nhiều khả năng tự phát, hoặc bị lợi dụng để phát triển thành mâu thuẫn tôn giáo, mâu thuẫn dân tộc, các tà giáo (như Pháp Luân Công…) còn có đất phát triển.

Chênh lệch giàu nghèo giữa các vùng, giữa thành thị và nông thôn, giữa các tầng lớp trong xã hội ngày càng mở rộng. Một bộ phận quần chúng, chủ yếu là nông dân nghèo, công nhân viên chức bị mất việc trong quá trình cải cách có tâm lý bất mãn (năm 2004 đã xảy ra nhiều vụ biểu tình, tuần hành của thôn dân ở Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Hồ Nam..) với hàng chục vạn người tham gia, gây mất ổn định cục bộ.

Qua một số số liệu và tình hình trên, c

Mất đất, mất nước

Dạo này tớ có vẻ hơi sa đà vào mấy chuyện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội (thiếu thể thao nhá – cái này tớ gần mù), nghĩa là có chiều hướng lá cải hóa, nhưng không viết không được. Mới đây lại là chuyện hot cả trên báo lẫn trên Y!M: Trung Quốc vừa phê chuẩn quyết định thành lập thành phố trực thuộc huyện Tam Sa nhằm quản lý các đảo trong biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa.

Thực ra, Bắc Kinh sớm đã coi biển Đông và các quần đảo trên biển Đông là sân nhà của mình. Họ gọi đây là vùng biển Nam Trung Hoa. Sách giáo khoa Địa lý cho học sinh TQ cũng ghi rõ Hoàng Sa và Trường Sa thuộc quyền quản lý của Trung Quốc. Nên dân TQ cũng tin hai quần đảo này là đất TQ, cũng như dân VN tin đây là đất VN vậy.

Gần đây, TQ liên tiếp đưa ra những hành động khiêu khích, lấn dần từng bước, từ việc tập trận trong vùng biển thuộc lãnh hải Việt Nam, đến xây đường băng trên một (một số ? – tớ không nắm được con số chính xác) đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa, rồi mở tour du lịch đến Hoàng Sa dành cho người TQ. Sau khi VN đớp được một chân Ủy viên không thường trực HĐBA Liên Hợp Quốc, anh Trung Hoa chơi ngay cho phát thành lập Tam Sa đã nói ở trên làm quà mừng. Còn Việt Nam, trước sau như một, cũng vẫn bài của chú Lê Dũng, đại loại “VN có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền của VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” hay “Đây là hành động gây ảnh hưởng không tốt đến quan hệ ngoại giao và hợp tác giữa hai nước”. Nhưng tất nhiên, nói chỉ là nói mà thôi, và e rằng chú Dũng còn phải tua lại đoạn băng này dài dài.

Không riêng gì Việt Nam với Trung Quốc, mà Đài Loan với Philipines cũng muốn xắn vài phần trong miếng phomat này. Tất nhiên, bên nào chả có những “bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền…“. Cũng dễ hiểu thôi, vì Trường Sa với Hoàng Sa đều có tiềm năng du lịch biển lớn, với những bãi cát trắng tự nhiên nổi lên ngay giữa biển, chưa kể đến tiềm năng dầu khí (Việt Nam đã từng thuê tập đoàn BP của Anh thực hiện thăm dò và xây dựng cơ sở hạ tầng khai thác dầu khí ở khu vực Trường Sa, song vấp phải sự phản đối mãnh liệt từ phía các nước đang tranh chấp). Nhưng những cuộc tranh giành thế này, bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý chỉ để làm cảnh, quan trọng là thực lực. Cũng giống như 2 thằng bé tranh giành đồ chơi, chưa cần biết thực sự cái đồ chơi ấy thuộc về đứa nào, cũng chẳng cần quan tâm đứa nào khỏe hơn, quan trọng là bố mẹ đứa nào có thế lực hơn, hoặc ít nhất là bố mẹ đứa nào khỏe hơn. Cũng như hồi năm 1988, TQ đưa quân vào Trường Sa. Việt Nam hi sinh 74 chiến sĩ Hải quân.

Nước Trung Hoa anh em công khai coi đất mình là đất nó, thế mà ta cũng chỉ “Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Lê Dũng tuyên bố: abc xyz….“. Thực tế là trong hoàn cảnh này, không thể làm gì khác được ngoài chuyện tuyên bố, dù cho cái tuyên bố ấy nội dung cũ mèm, chú Dũng đọc hết đoạn đầu thì cháu cũng đọc xong hết đoạn cuối. Mình bị mất đất thật đấy, nhưng chỉ có thể đứng nhìn thôi, không thể nào đối đầu trực tiếp với một thằng đàn anh hơn mình về mọi mặt được. Nếu Trung Quốc mà lên cơn điên, Hoa quân nhập Việt, thì tình thế chắc chắn chả giống như hồi chiến tranh Đông Dương được đâu. Nghèo, thì hèn.

Con đường của Việt Nam chẳng qua cũng chỉ là cố gắng mà mạnh lên (nhưng chú TQ cũng chả đời nào cho mạnh bằng chú í đâu), và lợi dụng ảnh hưởng từ phía Mỹ, bởi Mỹ cũng cần hạn chế sức mạnh của chính TQ. Có tin là Việt Nam đang đặt mua một số tàu tuần tiễu hiện đại loại nhỏ của Nga, số lượng không được tiết lộ, nhưng thời hạn hợp đồng đến năm 2012 mới kết thúc. Cũng là một bước chạy cố đuổi theo cái thằng anh to đầu đã bắt nạt mình. Song bao giờ Việt Nam tự chế tạo được chiến hạm loại lớn, may ra mới dọa được nó, chứ vũ khí mua của nước ngoài bằng tiền bán gạo, đến bao giờ mới đủ sức đây ? Tự mình mạnh lên, để tiếng nói của mình có trọng lượng, để mình có thể tự chủ được, để mình không bị mất đất, không bị mất nước.

Nó chiếm đất mình. Thằng hàng xóm nó vào chiếm cái sân nhà mình rồi. Biết đâu mai kia nó đớp luôn cả nhà mình, có khi còn cả vợ mình nữa. Đau chưa. Tấc đất cha ông mất đi, chỉ có thể đứng nhìn. Không cười được. Nhục quá !