Buổi chiều văn phòng

Có những buổi chiều ngồi trong văn phòng, tôi nổi hứng đạp chân vào vách ngăn giữa các khoang làm việc, ngửa ghế, quay sang bên trái, vươn vai một cái rão hết xương cốt toàn thân và nhìn ra ngoài cửa sổ, thèm muốn cảm giác lên đường. Lúc đó nếu có tiền trong ví, và có ai mở lời rủ làm một chuyến đông tây nam bắc, chắc đến 9 phần là hết giờ làm, tôi sẽ về nhà đóng gói quần áo đi ngay. Tất nhiên, như thế có vẻ hơi ngông cuồng, sự ngông cuồng của tuổi trẻ, nhưng khi còn trẻ thì sao lại không ngông cuồng (và dại dột) một tí, như một cái gạch đầu dòng của tôi: “Tôi nâng niu sự mù quáng của mình” ?

Continue reading