Bịa đặt

Trích dẫn nguyên văn một đoạn phỏng vấn trong một tờ báo cực kì uy tín:

PV: Xin đồng chí cho biết cụ thể hơn về chiến công mà các đồng chí vừa mới lập được ?

Đồng chí Cảnh sát: Vầng, thưa đồng chí, tình hình là tổ hình sự bản chúng tôi vừa lập được một chiến công xuất sắc, đó là triệt phá được một băng đảng tội phạm nguy hiểm gồm có 1 thành viên.

Ngay sau khi nhận được tin quần chúng đổ rác, à quên xin lỗi các đồng chí và các bạn, tố giác, chúng tôi đã kịp thời triển khai lực lượng, đánh giá tình hình và xác định hướng điều tra. Sau khi xác định xong hướng điều tra xong rồi í, chúng tôi đã phần nào xác định được đối tượng. Sau khi đã xác định được đối tượng, chúng tôi phối kết hợp với quần chúng địa phương, cụ thể là anh Trưởng bản, chị vợ anh Trưởng bản, hiện là Chủ tịch hội phụ nữ bản, cùng với con gái anh trưởng bản đang là Chủ tịch đoàn thanh niên bản, và cháu ngoại anh trưởng bản hiện đang giữ trọng trách đội trưởng đội Nhi đồng cũng bản, nhanh chóng tiếp cận áp sát đối tượng. Như vậy là đối tượng phát hiện ra lực lượng trinh sát của chúng tôi nên đã chống trả quyết liệt, thậm chí cả bằng vũ khí sinh học, vũ khí nóng. Như vậy là sau khi đồng chí Lý A Cố xông lên quật ngã đối tượng, chúng tôi đã khống chế được đối tượng. Như vậy là chúng tôi đã giải cứu thành công một vụ cướp kẹo mút mà nạn nhân là con trai anh Chủ tịch xã kính yêu của chúng em. Đối tượng bị bắt giữ là Thảo Lùng Pù, 6 tuổi, con nhà hàng xóm. Báo cáo đồng chí là chúng tôi đã bị đe dọa nghiêm trọng về sức khỏe và tinh thần khi đối tượng tè dầm lên người các trinh sát, đồng thời còn gào khóc dữ dội, nhất quyết bảo rằng cái kẹo mút í là của mình. Vớ vẩn, của mình là của mình thế nào, con nhà nghèo thì ai cho ăn kẹo mút. Kẹo mút chắc chắn là thuộc về con của đồng chí chủ tịch xã. Báo cáo hết ạ. À quên, sau chiến công này, chúng em đã được đồng chí phó chủ tịch xã truy tặng bằng khen Dũng sĩ diệt Mỹ cấp thành phố. Báo cáo lần này hết thật ạ.

Chúng ta đang chết

Đọc trên báo cái tin Buôn bán hổ sống giữa Hà Nội.

Không hiểu sao tớ có cảm giác, con người càng có nhiều tiện nghi hiện đại, nhiều tiến bộ khoa học, nhiều loại máy móc tinh vi, lại càng đi gần đến chỗ chết. Không phải là cái chết sinh học, mà là cái chết tinh thần, cái chết về mặt tâm linh.

Không hiểu sao, tớ thấy cuộc sống của thời kì mông muội, mê tín và sợ hãi đủ thứ lại có vẻ chắc chắn hơn cuộc sống này nhiều. Thời xưa, khi người ta còn vừa sợ, vừa giận hổ, mỗi người thợ săn bẫy được một con hổ sẽ được thưởng 30 quan tiền và bị đánh 30 hèo (30 roi) – sự đánh này cũng là tượng trưng thôi. Vì thế nên con hổ còn được gọi tôn kính là Ông ba mươi. Còn nay, người ta nhốt hổ vào vườn thú cho trẻ con vào xem. Thậm chí trẻ con chúng nó còn khinh loài hổ. Thời nay, người ta không sợ pháp luật đã đành, vì pháp luật lỏng lẻo và hở hang lắm, nhưng ngay cả lương tâm mình cũng chả sợ nữa, thì nguy rồi.

Phát minh vĩ đại nhất của loài người là gì ? Bóng đèn á ? Tàu vũ trụ á ? Kính hiển vi á ? Kính thiên văn á ? Lò vi sóng á ?

Đầu tiên người ta chế tạo ra xe đạp, để đỡ phải đi bộ. Rồi người ta phát minh ra xe máy, đi nhanh và đỡ mệt hơn xe đạp. Rồi có ô tô, đi vừa nhanh, vừa đỡ mệt, lại không bị bẩn bụi như xe máy. Rồi thì có máy bay, tàu thủy, đi xa mà vẫn nhanh. Cuối cùng người ta chế tạo ra bom nguyên tử, phát minh tiêu diệt mọi phát minh.

Thủa hồng hoang, người ta nhìn gì cũng sợ. Nhìn cái cây, sợ, thờ cái cây. Nhìn con chim, cũng sợ, cũng thờ con chim. Nhìn trời mưa, lại sợ, tất nhiên thời béng cả trời lẫn đất lẫn gió lẫn mưa. Còn giờ, người ta hết sợ rồi. Người ta đi chùa để khấn cho mình thăng quan tiến chức, của cải chảy vào như điên, để khấn cho đối thủ khuynh gia bại sản, gia đình ly tán, cứ thế lầm rầm trong khói trầm và khói vàng mã bốc lên um um như cháy chùa. Trăm lạy đức phật từ bi …

Giờ thì thôi rồi, đi một tí vào Vườn thú là thấy Hổ, báo, khỉ gió đười ươi, không thì ngồi nhà xem ti vi cũng thấy. Cần quái gì phải sợ. Chúng ta sẽ chết trong cô đơn, vì vừa tự mình đã rũ bỏ đồng loại của mình, giờ lại dám cãi lại cả Mẹ Thiên Nhiên. Mẹ mắng !

Mệt quá thân ta này…

Mệt quá thân ta này, không hiểu sao thỉnh thoảng lại buột miệng ra cái câu này. Ấn tượng với Ngẫu nhiên của Trịnh quá chăng ?

Giờ thì mệt thật. Hành lý của mình không nặng, nhưng mà vướng. Có lẽ phải bỏ bớt một ít ở lại, nhưng chả biết bỏ lại cái gì, mang theo cái gì.

Các cụ bảo, người bình thường là âm dương hài hòa. Âm thịnh dương suy hay dương thịnh âm suy tất đều thành bệnh. Mệt mỏi là một kiểu bệnh, điên cũng là một kiểu bệnh. Bệnh quá thì chết. Này thì tìm lại cân bằng. Này thì âm, này thì dương. Có khi từ hôm nay lại bắt đầu tập thiền với khí trở lại.

Post mãi không được bài Ngẫu nhiên của Trịnh. Thôi vứt đấy sửa sau. Y! dạo này dở hơi.

Cao thủ võ lâm

Làng Chủi, tên chữ là Ấm Sơn Hạ, nguyên vì làng nằm ngay dưới một ngọn núi, nói cao thì chẳng phải cao, nhưng chúng chẳng thấp. Núi không vút nhọn thẳng lên mà là khum khum hình cái ấm đất, bên trên cây cối mọc um tùm. Dân làng Chủi vốn thượng võ, thích giao đấu quyền thuật, lại cũng vì trên núi hay có thú dữ xuống phá làng phá xóm, nên trai tráng cũng theo nhau tập quyền cước trong các lò võ.

Trong làng có họ Đoàn và họ Bùi vốn kình thù nhau suốt nhiều đời, tưởng như không đội trời chung, họ này chết thì họ kia mới được sống. Nghe đâu như từ đời nảo đời nào, hai nhà sát vách nhà nhau, vốn thuận hòa không có gì xung khắc. Nhưng một ngày chả đẹp trời quái gì, con gà nhà họ Đoàn sang ăn thóc đang phơi trong sân nhà họ Bùi. Cụ tằng tổ họ Trần khi ấy là Bùi Công Đức, đang ngồi uống trà ngoài hiên, thấy vậy cầm chén ném ra, một phát chết ngay con gà mà nước trà trong chén thủy chung vẫn không suy xuyển. Nhà họ Trần mất con gà, sang đòi cho bằng được. Họ Bùi vin cớ con gà sang nhặt trộm thóc, mình ném chết là đúng, nên quyết không đền. Từ đó hai nhà bắt đầu lườm nguýt nhau, cũng chẳng mấy khi qua lại í ới như trước nữa.

Sự việc không có thành có, nhỏ thành to, to thành tướng, dần dần hai họ cứ nhìn thấy nhau là muốn oánh cho họ kia hết đường sống. Suốt bao nhiêu đời, trưởng nam hai họ chỉ có việc chết trong khi đánh nhau, tỉ thí không phân thắng bại, đến lúc đấu công lực, cả hai bên đều cạn kiệt nguyên khí mà chết.

Đến đời thứ 13, trưởng nam họ Đoàn là Đoàn Dự, nổi tiếng với Hàn Băng chân khí, tập võ ở bên Cambodia từ thủa lên 2, đến năm 20 tuổi công lực đã viên mãn, tay đấm vào cây, chỉ thấy chim chóc trên cây lăn ra chết, thân xác lạnh ngắt như bị cho vào ngăn đá tủ lạnh, còn cây vẫn sống nguyên, tuyệt không sứt mẻ, đến một cái lá cũng không rụng. Họ Bùi cũng có cao thủ, tên Bùi Như Lạc, xuất dương du học võ thuật bên Trung Hoa dân quốc hai mươi mấy năm, giờ sở trường Liệt Hỏa Quyền. Nghe đâu có lần, đang đi dạo, Như Lạc thấy con diều hâu chực bổ xuống bắt gà sân nhà mình, nên đứng lại, cầm cục đất, búng một nhát. Người ta thấy con chim rụng cái “độp” xuống sân, ra đến nơi mới biết con chim đã thành món chim nướng, mùi thơm bốc lên ngào ngạt như ở restaurant (tửu điếm í).

Năm 25 tuổi, vợ con đầy đủ, đã có được người nối dõi, trưởng nam hai họ y lời phó thác của tổ tiên, cùng ra một trận tỉ thí. Hai bên đánh nhau trong sân vận động của thôn. Sân vận động này xây năm 1993, sức chứa lên đến hơn 100 người một lúc. Dân làng đổ ra xem tỉ thí rất đông. Dự và Lạc, hai bên cân tài cân sức, oánh nhau ngoài trăm hiệp chưa phân thắng bại, càng đánh lại càng hăng, càng đánh hai bên càng bội phục cái tài của nhau. Hai bên giao thủ suốt bảy bảy 49 ngày liên tục thì mệt quá, về nhà ăn cơm nghỉ giải lao rồi đánh tiếp. Cứ đánh lại nghỉ, lại đánh, lại nghỉ mà bên này không sao thịt được bên kia. Đoàn Dự đã dùng đến cả tuyệt học Luộc gạch thành kiếm và Lăng quăng đi bộ mà Bùi Như Lạc vẫn không mảy may mất một sợi lông chân. Cả hai dừng đấu, quyết định sẽ gặp lại nhau sau ít năm nữa, để cả hai có thêm thời gian tu luyện, biết đâu sẽ có người này trội hơn được người kia, có kẻ thắng người thua mới hóa giải được mối oan gia trải bao nhiêu đời.

Đoàn Dự và Như Lạc về nhà, đọc lại sách vở cha ông để lại, nghiên cứu những tuyệt chiêu, những đòn thế gia truyền, chợt nhận thấy những gì trước đây mình đi du học mà thu được, vốn cũng chẳng phải cao xa gì, các cụ cũng đã viết hết trong sách vở, chẳng qua mình thiếu tài nên không nhận thấy thôi. Hai người đại ngộ, đóng cửa luyện võ gia truyền, nhận thấy võ học thiên hạ hình dáng, chiêu thức có thể khác nhau, nhưng chẳng qua cũng giống nhau ở một chữ “tâm”. Khi tâm có võ thì giơ tay lên gãi đầu cũng là chiêu thức.

Mười năm sau, đúng hẹn, Bùi Như Lạc đứng đợi ở sân vận động thôn, chỉ chờ có Đoàn Dự đến để giảng hòa, hi vọng bỏ được mối oan nghiệp của 2 họ, cùng nhau kết nghĩa anh em, cùng nghiên cứu võ học. Chợt đâu, có người đến báo tin, hai hôm trước, Đoàn Dự đã ăn phải cà chua chưa rửa sạch, ngộ độc mà chết. Chỉ thấy Như Lạc, đứng giữa sân vận động, ngửa mặt lên trời cười ba tiếng, lại khóc ba tiếng, rồi cũng thác. À quên, trước khi thác, Lạc còn kịp trăn trối lại một câu, phó thác họ Bùi, Đoàn táng mình và Đoàn Dự vào cùng một mộ, coi như không thể làm tri kỉ trên dương gian thì đành làm song ma kì hiệp. Hai nhà Bùi, Đoàn từ đó bỏ hết oán thù, cùng nhau xây dựng làng Chủi trong sạch, vững mạnh, sánh vai với các làng xã xung quanh.

Lặt vặt

  • Đang có tin về việc ông Nguyễn Anh Tuấn bị chém mất chức Tổng biên tập Vietnamnet vì báo này đã đăng một bài về Hoàng Sa – Trường Sa và đã phải gỡ xuống ngay trong đêm (cùng với Tuổi Trẻ cũng có 1 bài và phải tháo xuống). Không biết tin này độ chính xác đến đâu, mà tìm mãi không được mirror hay cache của cái bài bị gỡ xuống. Tình hình có hơi tù mù một tí. Nếu mà đúng bị chém thật thì cũng khổ thân bác Tuấn, chết đánh tạch một cái, oan ức không há mồm ra được.

Cơ quan quản lý báo chí đã có quyết định cấm các báo đăng bài về Hội trường Ba Đình phá hay để và bài về Tam Sa rồi.

  • Các báo có vẻ rất phấn khởi vì những ngày đội mũ bảo hiểm đã trôi qua khá yên bình chứ không có tình trạng bị phạt ồ ạt như xếp hàng mua rau sạch. Họ viết rằng người dân đã có ý thức này nọ… Nói chung là tuần đầu, tháng đầu thì dân tạm ngoan, chứ CSGT, công an Phường mới cả dân phòng không đứng như show hàng ở các ngã tư xem, dân mình lại vứt mũ bảo hiểm vào xó ngay. Mà một vài ông vứt là cả làng cũng sẽ vứt, bởi “nó không đội cũng có bị phạt đâu cơ mà !”.

Buồn cười, có quy định buộc phải đội mũ bảo hiểm, mà quái có quy định đội mũ bảo hiểm phải thắt dây mũ, thành ra người ta cứ thế đi, lòng thà lòng thòng. Kiểu này tai nạn thì có nguy cơ không vỡ đầu nhưng gãy cổ là chắc.