Tụng ca niềm vui

Bản giao hưởng số 9 là bản giao hưởng hoàn chỉnh cuối cùng của L.V. Beethoven, được sảng tác sau khi ông trải qua những đau khổ và suy sụp đến tận cùng vì bị điếc. Vốn là một người có đôi tai cực kỳ tinh tường, và là một người sống trong âm nhạc, bệnh điếc đã chia cắt Beethoven ra khỏi cuộc sống thường ngày của ông. Người ta kể rằng khi ông xuất hiện, đám đông công chúng đã vỗ tay và la hét để chào đón ông, nhưng nhạc sĩ vẫn dửng dưng không biết vì hoàn toàn không nghe thấy gì. Chỉ đến khi một nghệ sĩ đi cùng ông kéo tay và xoay ông lại, ông mới nhận thấy. Đó cũng là thời điểm hiếm hoi mà Beethoven rơi nước mắt. Vì tuyệt vọng, đã có lúc ông nghĩ đến chuyện tự tử nhưng rồi cũng vượt qua được.

Tụng ca niềm vui, còn gọi là Khúc hoan ca được trích từ chương IV  – Giao hưởng số 9, phổ trên một phần bài thơ của Friedrich Schiller với một số chi tiết biến đổi. Đây được oi là lời tạ ơn Đức Chúa của Beethoven khi đã đưa ông đến cuộc đời này và giúp ông vượt qua những giờ phút ở đáy sâu tuyệt vọng. Tụng ca niềm vui đã trở nên phổ biến tới mức năm 1972, Liên minh châu Âu quyết định lựa chọn đây là giai điệu chính thức của cộng đồng này.

 Năm 2012, nhà băng Sabadell ở Tây Ban Nha kỷ niệm 130 năm ngày thành lập. Thay vì tổ chức hội nghị, đọc diễn văn và quảng cáo rầm rộ, thì họ thực hiện một chiến dịch gọi là “Som Sabadell” (We are Sabadell – Chúng tôi là Sabadell) để bày tỏ lòng tôn kính tới Sabadell – quê hương của nhà băng này với tâm điểm là màn trình diễn flashmob ngay trên quảng trường thành phố bởi 100 nghệ sĩ của Vallès Symphony Orchestra, Lieder, Dàn đồng ca Amics de l’Òpera and Coral Belles Arts. Họ đã chơi bản Ode to Joy – Tụng ca niềm vui của L.V. Beethoven.

 
ode-to-joy