Nhân trường hợp anh Nick

Anh Nick ở đây là anh Nick Vui-như-chim-chích, hôm qua mới sang nước mình nói chuyện ở giữa một cái sân bóng rất to. Tên anh ấy khó đọc quá nên mình sửa tí nghe cho nó Việt Nam.

Anh Nick Vui-như-chim-chích là anh này

Anh Nick Vui-như-chim-chích là anh này

Anh Nick sang đây làm dấy lên ba luồng dư luận khác nhau. Một là yêu, hâm mộ, say mê và kính phục. Hai là chả quan tâm, thấy anh ấy như thằng dở hơi nói như máy, là sản phẩm của truyền thông, nhìn chung là nhạt nhẽo và vô vị. Ba là mượn trường hợp của anh Nick để đá đểu một số đối tượng khác.

Luồng dư luận kiểu thứ ba, mình không bàn, vì một khi đã muốn đá đểu, chả có anh Nick này thì họ có anh Nick khác, lúc cần thì Beckham, Messi cũng là vũ khí được tuốt. Anh Nick ở đây chỉ là cái cớ, câu chuyện không thực sự là về anh.

Kiểu dư luận thứ nhất và thứ hai va nhau chan chát, gạch đá văng sang nhau rào rào. Về cơ bản, mình cũng không yêu anh Nick lắm, nhưng mình thấy các bạn trẻ (và kha khá bạn già) ném đá anh này cũng khá là lởm. Mình tin đa số các bạn ném đá đếch phải là do GATO hay đố kỵ gì đâu. Các bạn cũng lớn cả rồi, làm ếu gì có chuyện nhỏ nhen thế. Chẳng qua các bạn muốn có cái cảm giác lội ngược dòng, thích cái người khác không thích và không thích cái đang thành trào lưu, tay của các bạn lại vốn hơi khỏe, nên các bạn ném. Đá văng vào anh Nick và fan club của anh nhưng tiếng boong boong lại toàn phát ra từ mồm các bạn, thế mới sợ.

Mình nói rồi nhé, mình không hâm mộ anh Nick gì đâu. Bạn nào hỏi, mình sẽ nói cứng là mình mà cụt hết chân tay như anh í thì mình cũng lạc quan yêu đời như anh í ngay. Chẳng may cuộc đời mình đầy đủ dễ dàng quá thôi.

Về anh Nick Vui-như-chim-chích, mình thấy một là cái gì dính vào truyền thông mà chả phải chém tí, mông má tí. Anh Nick không phải là ngoại lệ. Dù vô tình hay hữu ý, anh có được ngày hôm nay (nổi tiếng, đi diễn thuyết khắp nơi) cũng là có phần cộng sinh với truyền thông. Bọn truyền thông cũng kiếm lời được từ anh chứ có phải không đâu. Và tất nhiên, truyền thông tạo nên một hào quang rực sáng hơn bình thường một tí, kích thích tâm lý đám đông một tí.

Nhờ truyền thông, anh có fan. Fan cuồng chân chính, nghĩa là cuồng một cách đích thực chắc cũng có, nhưng mình nghĩ chỉ là số ít. Mà chắc chắn fan cuồng của anh cũng không bao giờ có những trò ra hôn ghế hay lăn ra ngất vì được chạm tay vào người anh đâu.

Hai là anh này tuy chém có bài, đặt vào bối cảnh tách biệt thì đúng là hơi sến và sáo, nhưng trong trường hợp của anh í thì chả có gì không ổn. Không có tay chân mà vẫn lạc quan, sống tốt, sống hạnh phúc là ngon hơn khối thằng rồi, đủ tư cách để đi dạy đời.

Với những viên đá kiểu “Việt Nam còn khối ông khuyết tật nhiều hơn” (so sánh theo thang điểm cụt nhiều bộ phận hơn ?), “Toàn nói những cái đi đâu cũng nói” (bài của nó, lại đúng hoàn cảnh của nó, không nói thế thì nó lấy Mark Zuckerberg ra mà nói à?) mình thấy rất ngớ ngẩn. Tối qua mình đi chơi chứ chẳng nghe anh Nick nói, về cơ bản là chả bị tác động gì lắm. Ai đó nghe và được truyền cảm hứng, lấy anh í làm một phần động lực để sống đẹp, sống tích cực thì quá tốt. Nhất là anh Nick là một người thật việc thật chứ không phải một tấm gương hô hào giả dối.

Nhìn chung là anh í có cái hay của anh í, ai không thích nghe thì thôi, đừng ỷ tay khỏe mà ném đá. Người khác thì không rõ, chứ ông nào, bà nào giỏi hơn mình, làm được cái mà mình không làm được là mình phục, như kiểu các anh hiệp sĩ đường phố ở Bình Dương ấy. Chắc nhiều người hâm mộ anh Nick cũng thế thôi. Thà hâm mộ anh Nick Vui-như-chim-chích còn hơn là fan cuồng Super Junior với thằng Justin Bieber suốt ngày tụt quần khoe mông.

Buồn buồn đứng dậy thắp hương

 

Hôm nay mồng 8 tháng 3, định thắp cho bà ngoại nén hương thì đã thấy ông dậy, thắp hương cho bà và cụ từ sớm.

Rút hai nén hương, châm lửa, hương cháy, phẩy tắt lửa cho khói bay bảng lảng, rồi kiễng chân lên định cắm vào bát hương của bà ngoại, nhưng chợt nhớ ra, nếu bà ở đây, bà sẽ bảo thắp hương cho các cụ trước đi.

Hình như trên thế giới chỉ có Việt Nam mới có kiểu thắp nhang thờ cúng tổ tiên một cách sâu sắc, gần gũi và thân thiết đến thế. Người Trung Quốc cũng nhang, cũng đèn, cũng đốt vàng mã, nhưng thường chỉ vào những dịp tết nhất, giỗ chạp. Người Hàn Quốc hình như còn không có cả nhang đèn, vì một lần, một đồng chí Hàn Quốc đã từng ở Việt Nam lên một diễn đàn của người Hàn và bảo, bọn Việt Nam là bọn u tối mông muội kiểu thổ dân, suốt ngày thờ cúng mấy tấm ảnh, mấy hũ tro cốt, thờ ma. Hay tin, hàng loạt thanh niên Việt Nam đã dùng Google Translate vào diễn đàn toàn tiếng Hàn đó đăng ký tài khoản và cũng lại dùng Google Translate để viết bài ném đá hội đồng.

Nén hương là phương tiện giao tiếp với thế giới vô hình. Thế giới ấy không uỳnh oàng thần thánh và uy lực vô biên, mà đều là những người gần gũi thân thiết trong gia đình. Vì thế, người ta chỉ kính chứ không sợ.

Bà ngoại mất đã được gần 2 năm. Phòng bà đã bị sửa sang lại, không còn chút dấu vết gì của căn phòng trước kia, khi tôi vẫn còn bé, hàng đêm trước khi ngủ được bà gãi tai cho nữa. Nhưng thỉnh thoảng, khi đang ngồi đọc báo hay lướt web bằng wifi chùa của quán cafe bên dưới, chợt cảm thấy trong lòng bất an hay có tâm sự gì, tôi đứng dậy, thắp một nén hương cho bà, không cần khấn vái cầu xin gì cả. Vậy là cảm giác như bà ngoại vẫn đang ở đây, ở khắp nơi.

Có một ông nào đó, hình như cũng nổi tiếng, bảo, người ta chỉ thực sự mất đi khi những người khác không còn nhớ đến họ nữa.

Sự khác biệt

Copy từ blog của nhóm Hoa Hướng Dương*

Tôi cho rằng về cơ bản, người ta có xu hướng mong muốn được bình thường, theo cái nghĩa là “giống như người khác”. Hoặc là người ta mong muốn người khác giống như mình cũng theo một ý nghĩa tương tự

Tuy nhiên người ta rất ít khi băn khoăn tự hỏi xem Thế nào là bình thường? Có một lần tôi và một nhóm chị em cùng nói chuyện về sự kỳ thị – một cái từ có vẻ rất “hot”. Lần đó, tôi đã giữ trong mình cái câu hỏi “Thế nào là bình thường?” cho đến tận bây giờ.

Một người thiếu một đôi chân được coi là không bình thường?

Hay một người nghèo khốn khó mặc một cái áo rách đi ngoài đường là không bình thường?

Hay một cô gái xinh đẹp đi một cái xe đẹp văng tục ngoài đường là không bình thường?

Hay …?

Có một lần tôi được nghe một người nói rằng: Chính những quảng cáo trên truyền hình với hình ảnh những cô gái xinh đẹp làm cho biết bao nhiêu người phụ nữ cảm thấy hoàn toàn mất tự tin về hình ảnh của mình, bởi vì họ cho rằng mình thật khác người !

Thực ra, con người chúng ta có hàng loạt những thứ gọi là chuẩn mực và người ta dựa vào đó để đánh giá người khác. Thế nào là đúng, thế nào là sai cũng dựa trên những điều đó mà thôi.

Người ta cũng đang dựa vào chuẩn mực để đánh giá chúng tôi !! Cái gọi là “con cave”, “thằng nghiện” … chẳng cần nói thêm gì cũng đủ để người ta khinh rẻ. Ngay đến những người cùng mang trong mình một căn bệnh, thì người này vẫn nhìn người kia mà bảo: “Cái con đấy chết là đáng, cái con nghiện” rồi than khóc “Số phận mình hẩm hiu”. Thực ra, những điều ấy diễn ra hàng ngày, bình thường thôi.

Chính mỗi người trong chúng ta cũng chẳng nhìn nhau mà bảo: “Cái con kia, béo múp, xấu không tả được” …

Bỗng chợt tôi nhận ra rằng, không chỉ chúng tôi, với căn bệnh mà người ta bảo là “đáng chết và ghê tởm” mới bị kỳ thị, mà cả những người bình thường nhất vẫn đang bị kỳ thị bởi những chuẩn mực lạ kỳ ấy !!

Và xã hội nhỏ bé mà chúng ta đang sống đang tự đánh mất đi một cái nhìn thân ái hơn, vị tha hơn, chân thành hơn giữa người với người, vì … một dáng hình, một từ mới, một trào lưu, hay đôi khi vì một thói quen …

Có bao giờ bạn đưa một ánh mắt dè bỉu hay ghê tởm một người … khi chính bạn chưa hiểu rõ về người đó?

——————————
Hoa Hướng Dương là một nhóm hỗ trợ cho phụ nữ và trẻ em có H, phần lớn các thành viên đều là những người nhiễm H từ chồng, được gọi chung là những người sống chung và chịu ảnh hưởng bởi H. Từ một nhóm nhỏ, hiện nay các chị đã có tới 200 thành viên và hoạt động rất hiệu quả. Đối với họ, không bao giờ là tuyệt vọng, có thể thấy ngay từ câu Quote trên blog: “Còn sự sống nghĩa là còn hi vọng !”

Trang chủ của nhóm Hoa Hướng Dương: nhomhoahuongduong.org.

Không ngủ được

Không hiểu sao mấy hôm nay tớ bắt đầu có cảm giác buồn ngủ mà cóc ngủ được gì cả. Mà một khi đã ngủ là bắt đầu mơ những giấc mơ ngọt ngào như mật cá.

Sau quả suýt bị con chó ở Bắc Giang nó thơm, đêm nào tớ cũng mơ mình cắn nhau với một con chó nào đấy. Sáng dậy quên sạch, nhưng mà mỏi mệt như vừa cắn nhau về thật. Thành ra sáng chỉ muốn ngủ thêm tí nữa. Thôi chưa ngủ được thì ngồi viết nhăng cuội tí vậy, mai lại phải học sáng.

Dạo này báo chí dư luận blog & các loại phương tiện truyền thông mồm to mồm đang rất quan tâm đến vụ bạo hành trẻ em của cô Hoa trong Đồng Nai. Vụ này được phanh phui lột trần sau một đoạn phóng sự của Đài truyền hình Đồng Nai kéo dài khoảng hơn 1 phút. Nghe nói cái clip đấy được quay vô cùng gian nan và cực khổ trong suốt một tháng liền. Đoàn làm phóng sự đã phải quay đi quay lại nhiều lần để có được những hình ảnh rõ nét nhất phục vụ khán giả.

Tự nhiên tớ lại lẩm cẩm nghĩ thế này. Nếu cái clip này không được làm tốt như nó đã được phát trên Thời sự, nếu những người làm phim làm cách nào đó đưa việc này ra công luận sớm hơn, chấp nhận rằng phóng sự sẽ được quay không trần trụi như thế, liệu có nên không ? Sớm 1 tháng, 15 ngày, 3 ngày cũng sẽ góp phần để các cháu không bị đấm đá đập đạp hàng ngày như thế. Bớt một ngày, hay một tháng, đều có thể giảm bớt phần tổn thương tâm lý một cách đáng kể. Biết đâu chỉ một ngày nữa, các cháu sẽ tạch một phát bị trầm cảm sạch ?

Nghĩ đi hết một vòng, tớ nghĩ lại. Liệu cái clip phóng sự được làm sơ sài hơn một chút, chất lượng kém một chút, bớt trần trụi đi một chút, để được phát sóng nhanh hơn, liệu nó có thể gây được sự tác động mạnh và rộng như thế đối với người xem không ? Hay người ta sẽ tiếp tục bữa cơm bình thường lúc 7h và mặc kệ một vấn đề vớ vẩn nào đó ở tít tận Đồng Nai.

Thôi thì đi ngủ. Mai còn học Nhập môn CTXH.