Trà đá vỉa hè

Dường như trên khu phố cổ, các bà già đều biết hút thuốc.

Trong khi tôi ngồi nhấm nháp chén trà nóng nghi ngút khói, bà già tóc bạc trắng, chừng 74 tuổi chênh chếch phía bên trái tôi cầm điếu thuốc, nhúng đầu lọc vào chén trà, rồi thổi nước ra phì phì rồi vẩy tay châm lửa. Cô chủ quán vẫn thao thao bất tuyệt về một chủ đề nào đó. Bà già lặng lẽ thở khói, trầm tư nhìn về phía bên kia đường như thể nhìn về nơi xa xăm và xa lạ nào đó. Phía bên ấy chỉ có một hàng bún bò, một quán rượu dành cho dân Tây balô, và một con ngõ chật hẹp, tối tăm, sâu hun hút.

Rồi bà già ngồi cạnh, chừng 66 tuổi nhưng nhăn nheo hơn, tóc xoắn lò xo, cũng với tay nhặt điếu Vina, đưa lên miệng châm  lửa, bỏ qua công đoạn nhúng nước đầu lọc, vừa rít thuốc, vừa hất hàm quay sang cô chủ quán: “Mẹ, hôm qua đánh lệch có tí, phí đéo tả. Mày ghi vào đi, 22.”

Cứ thế, hai bà già ngồi bên nhau, nhả khói phì phà trong cơn lạnh cuối cùng của Hà Nội tháng Ba, trầm tư nhìn về hai hướng, và chỉ có Chúa mới biết họ có đang nghĩ về những điều khác nhau hay không.