Chuyện chả có gì (4)

Mình mới đi làm ở cơ quan mới một thời gian. Giờ văn phòng của mình ở tầng ba, trên tầng bốn là một vườn trẻ – mình thích gọi là “vườn trẻ”, nghe nó rất chi là sinh thái và thân thiện, chứ “nhà trẻ” cứ như kiểu liên quan thế nào đó đến “nhà tù” ấy.

Có lần cuối giờ chiều, trên đường đi từ ngoài vào lại văn phòng, mình đi lướt qua thấy một thằng cu được ông dắt tay xuống cầu thang đón về. Thằng cu chào rõ to “Cháu chào CHÚ !” mà mình đi nhanh quá, lúc nó chào thì mình đã vào cửa phòng rồi, nên ngại không quay ra chào lại. Tự dưng vào ngồi cứ thấy áy náy mãi.

Hôm nay mình lại trên đường từ ngoài vào y như lần trước, lại gặp thằng bé. Nó lại chào rõ to “Cháu CHÀO CHÚ !”. Mình vẫn lướt nhanh như mọi khi, nhưng kịp phanh lại để quay ra chào cháu. Trông mặt thằng bé rạng rỡ, mình chả quan tâm đến việc gọi là chú nghe vẫn hơi bị già. Bình thường mình toàn xưng hô anh – em với lũ trẻ con 4-5 tuổi ấy thôi.

Ai mà ngờ được mỗi chuyện được trẻ con chào (rồi chào lại) mà cũng vui thế.

Thấy trong phim

 

Hôm qua vừa xem phim về Jacques Rene Mesrine, tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm người Pháp từng được coi là kẻ thù của xã hội, một kẻ cướp ngân hàng kỳ cựu, một kẻ giết người hoang dã và điên rồ, một kẻ giả trang ở mức cao thủ, và chuyên gia tẩu thoát khỏi đủ các loại nhà giam. Jacques Mesrine đã trở thành ông ba bị đối với cả nước Pháp.

Trong phim có đoạn thế này: sau khi cùng đồng bọn đánh cướp một ngân hàng, Mesrine bị truy đuổi gắt gao. Hai tên phá vòng vây, chạy thoát, tuy nhiên cả hai đều bị thương: Mesrine bị thương ở vai, còn tên đồng bọn hứng một phát đạn vào đùi. Chúng chạy tới một nông trại nhỏ ở ngoại ô, khống chế gia đình chủ nhà gồm một đôi bố mẹ và hai đứa con chừng 5-6 tuổi. Chúng yêu cầu được ăn uống ngủ nghỉ. Chúng xử lý và băng bó vết thương. Chúng yêu cầu đưa chúng tẩu thoát ra khỏi vòng kiểm soát của cảnh sát trên khắp các ngả đường.

Hai tên chui vào cốp xe, buộc gia đình nhỏ này phải giả vờ đang đi nghỉ để qua trạm kiểm tra của cảnh sát. Trước họng súng đen ngòm đang chĩa vào người, gia đình ấy bắt buộc phải làm theo, vì chỉ cần họ manh động ra hiệu với cảnh sát, chắc chắn hai tên cướp máu lạnh này sẽ khử cả nhà rồi lành làm gáo vỡ làm muôi.

Họ qua trạm một cách trót lọt, dù có hơi hồi hộp. Ông chủ nông trại thả hai tên tội phạm xuống một khu rừng vắng và Jacques Mesrine giữ lời, thả cho họ đi. Trước khi hai tên tẩu thoát vào rừng, Mesrine còn móc trong một tập chừng một trăm ngàn franc trong bao tiền chúng kiếm được trong vụ cướp ngân hàng vừa mới đó, đưa cho ông chủ nông trại, coi như trả công cho việc họ sẽ im lặng. Ông chủ nông trại ngập ngừng, nửa mừng nửa sợ, rồi cũng nhận. Trong khi ấy, hai đứa con họ, ngồi ở băng ghế sau, vẫn quay lại nhìn.

Tôi tự hỏi sau khi những đứa trẻ chứng kiến cảnh ấy, người bố sẽ dạy dỗ chúng như thế nào ? Ông ta sẽ lờ đi, hay sẽ giải thích sự việc theo một cách khác, rồi tiếp tục rao giảng về đạo đức cao đẹp, nhân cách làm người và những điều to tát khác ?

Tự dưng nhớ lại chuyện trên báo về Lễ hội hoa anh đào tổ chức ở Giảng Võ. Chả là mặc dù người ta đã đặt biển cấm bước vào khu vực hạn chế, cấm sờ, cấu, bóp hoa, thế mà vẫn có một đồng bào đứng tuổi ra nghịch. Khi bảo vệ ra cản lại và hỏi sao chừng ấy tuổi mà vẫn không biết nghiêm chỉnh để làm gương cho con cháu, đồng bào kia giả lời: “tao già rồi, cần quái gì làm gương”. Hay thế chứ lị !

Gạch đầu dòng trong nước mắt

 

Tôi không hiểu sao nhiều người lớn vẫn thường chọn cách nhiếc móc, mắng mỏ, quát tháo, thậm chí đánh đòn để làm trẻ con ngừng cơn khóc lại. Có phải cách này tỏ ra hiệu quả quá không ?

Thực ra họ không chịu được tiếng khóc, hay sợ những người khác nghe thấy tiếng khóc của đứa bé ?

 

 

Chú Cuội, trẻ con và người lớn

*

*

Tôi thực sự không thích chú Cuội hôm nay tôi làm việc cùng. Cái yếu tố quyết định sự không thích này của tôi không nằm ở chỗ chú Cuội nói quá nhiều, quá lố, quá vô duyên, quá thiếu chuyên nghiệp, quá hiếu động thích nhảy vào mồm người khác, bởi với bọn trẻ con, âm thanh, hình ảnh, những chuyển động phi thường hoàn toàn có thể làm chúng thỏa mãn. Chúng chẳng nhìn cuộc đời khắt khe bằng những tiêu chuẩn, bằng sự chuyên nghiệp, hoặc bằng cách so sánh.

Vấn đề nằm nửa phút sau khi chương trình chính thức kết thúc. Khi đó, chú Cuội mải đứng khán đài nói chuyện với một chị nào đó mà chú quen. Ở dưới, một cô bé có đôi mắt rất đẹp tha thiết gọi Chú Cuội ơi tổng cộng mười một lần mà chú không chịu quay xuống. Gọi đến lần thứ mười, giọng cô bé bắt đầu méo đi như sắp khóc vì biết rằng chú Cuội sẽ không quay xuống đâu. Cô bé chỉ định ra chào chú Cuội rồi về. Có thể chú không nghe thấy vì mải nói những chuyện sức khỏe, gia đình, công việc và này nọ với người quen của chú, cũng có thể chú nghe thấy, nhưng không đủ can đảm để dứt câu chuyện dang dở, quay xuống ơi một tiếng.

Thà làm phật ý một người lớn còn hơn là làm một đứa trẻ thất vọng. Mà tôi tin trong trường hợp này, sẽ chẳng người lớn nào phật ý cả, nhất là khi họ đã là mẹ và có một đứa con. Tất nhiên, cuối cùng, câu chuyện của chú Cuội cũng hết, và chú quay xuống chào cô bé của tôi. Chú nói vài câu xã giao đãi bôi rồi đi chỗ khác mất. Cô bé toe tóe cười rồi ra về với mẹ. Một cái kết rõ vui vẻ với tất cả mọi người. Trẻ con vốn dĩ dễ thỏa mãn, chỉ có người lớn mới biết để bụng.


*             *

*