Trong im lặng

Tình già

Hồi xưa chưa lâu lắm, mình xem một cái phim mà cóc nhớ nổi tên, tuy nhiên hình như là A Walk To Remember hay cái gì đấy có Đi bộ và Nhớ, kể về một đôi vợ chồng già bỗng một ngày phải đối diện với chứng Ăn rễ mơ (Alzheimer) của người vợ. Bà vợ từ lẫn lẫn dần dần tiến tới quên tiệt mọi thứ, xong đi vào tuyết trắng nằm còng queo không nhớ gì cả, nói chung rất là tùm lum tà la mà thực ra là giờ nghĩ lại thì mình thấy phim cũng không hay lắm. Cả bộ phim mình chỉ ấn tượng với một cảnh không lấy gì làm đặc biệt: bà vợ, khi ấy mới hơi lẫn lẫn, đứng trong bếp rửa bát dĩa nồi niêu xoong chảo rồi thay vì cất chảo vào giá, lại mở ngăn đá tủ lạnh cho vào. Ông chồng nhìn thấy nhưng không nói gì với vợ, chỉ đến khi bà ra khỏi bếp mới mở tủ lạnh, lấy chảo trả vào đúng vị trí của nó. Với loại nói nhiều mà lại đanh đá chua ngoa như mình thì như thế là một cái gì đấy còn hơn cả tình yêu và sự bao dung. Trong cuộc đời có rất nhiều chỗ cho những cử chỉ tình yêu không nói như thế.

Nói cho đúng thì cuộc đời có nhiều tình yêu không nói, không phải chỉ có mỗi cử chỉ, kể từ tình yêu thầm lặng bạn gái cùng lớp, hàng ngày vẫn coi bạn ấy là niềm vui duy nhất khi đến trường, nếu không tính niềm vui đến trường mới biết là hôm nay được nghỉ học, đến tình yêu im lặng ngắm nhìn bạn bên cạnh nằm ngủ, mà nếu lỡ phát ra âm thanh gì to làm bạn ấy mất giấc là bị oánh cho tòe mỏ.

Nhưng vấn đề ở chỗ tình yêu không nói thì sợ… không ai biết. Thế thì nói hay không nói ?

Nhìn chung là cũng không biết.

Nhà thơ Bằng Việt viết bài thơ gì đó mà tên là Khoảng cách giữa lời, đoạn cuối thế này:

    “Khi phần nói lấn hết được phần sống
        Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu
        Thì vạn câu thơ cũng thành rẻ rúng
        Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau ?”

    Thế nên lúc nào im lặng được, cứ im lặng, nhất là những lúc có nguy cơ bị oánh cho tòe mỏ. Có mỗi câu nên nói nhiều là “Anh yêu em !”, kể cả khi biết rồi. Câu này nói thì ít khi bị đánh, mình thử rồi.

Yêu hay không yêu

Trong bất kì của khỉ nào của cuộc sống, bạn luôn luôn có thể tìm được trạng thái lưng chừng, kiểu như hơi no nằm giữa no và đói, mờ mờ nằm giữa rõ nét và tối thui, bình thường hay kha khá nằm giữa tốt và dở, số 1.3 nằm giữa (nhưng không chính giữa) 1 và 2, chỉ riêng có tình yêu là không có điểm lưng chừng. Chỉ có yêu, hoặc không yêu.

Thế nghĩa là nếu một thằng đứng trước mặt bạn và nghiêm túc bảo “anh hơi yêu em”, thì sự thật là thằng đấy hoặc đang yêu, hoặc không yêu, Chúa biết. Nhìn chung, không yêu và chưa yêu cũng không khác gì nhau, vì “không” cũng chính là “chưa”, nhưng mà ở trạng thái vĩnh viễn.

Tất nhiên, yêu đương là một quá trình dài. Với người này, nó là mười năm mới tán đổ một em (kiên trì phải gọi bằng cụ), hoặc với người kia, oánh nhanh thắng nhanh, một tháng là chiếm được đồn. Người ta cứ ngỡ như quá trình ấy như đường thẳng từ A đến B, nhưng không phải đâu, đấy là cái công tắc, bấm trúng thì nó nhảy từ bên này sang bên kia. Yêu thì chỉ có một, nhưng những cảm giác na ná như yêu thì đầy cả rổ. Bấm trúng cái công tắc là xong, còn không là friendzone, anh rất tốt nhưng em rất tiếc ngay. Nghe thì đơn giản, nhưng nó thành hành trình dài bởi không phải một người bấm trúng công tắc (tạm gọi là điểm G) của người kia là được, mà đôi bên cùng phải bấm của nhau vào cùng một lúc. Người bấm trước người bấm sau là dễ thành nguyên mẫu phim Hàn lắm.

Hồi xưa, mình với gái có cái thỏa thuận chung gồm một số điểm, trong đó có: không nói lời chia tay chính thức qua điện thoại hoặc chat chit mail miếc, không thử yêu hoặc thử không yêu (còn nhiều điều khoản nữa, nhưng lâu lâu quên mất rồi :D ). Những cái gọi là “thử” thực ra là để lừa nhau và tự lừa bản thân thôi, theo một kiểu rất trẻ con (và rất phim tình cảm truyền hình dài tập). Một khi đã nghĩ đến thử không yêu, tức là thôi rồi nhé, tình yêu của bạn đi ma teo rồi mà bạn chưa biết thôi nhé.

Viết đến đây tự dưng chợt nhớ tới Xích luyện tiên tử Lý Mạc Sầu với câu cửa miệng bất hủ: cái giề mà hỏi thế gian tình là cái giề…

ly-mac-sau

Dưới giàn liêm hồ đằng

Câu chuyện dưới đây 1000% là sản phẩm hư cấu. Mọi chi tiết trùng hợp ngẫu nhiên đều chỉ mang tính ngẫu nhiên trùng hợp.

    Buổi tối, sau khi đưa em về, chúng tôi thường chia tay nhau ngay trước cửa nhà em, bên dưới giàn liêm hồ đằng lòng thòng quệt cả xuống đầu. Những cái ôm vội vàng, những nụ hôn lén lút, những lời thì thầm đôi khi gián đoạn bởi người qua lại, bởi tiếng chó sủa nhà bên cạnh, bởi tiếng mở cửa nhà đối diện… đều diễn ra ở đấy. Rồi khi nổ máy phóng đi, tôi giữ thói quen ngoái lại nhìn em lần cuối với cảm giác mình bỏ quên một điều gì đó không nói được thành lời.

Mãi sau này, rất lâu sau khi chúng tôi thực sự chia tay, nghĩa là sau lần chia tay ấy sẽ không bao giờ còn chia tay nữa, tôi mới biết tại sao mình lại có cảm giác ấy. Suốt những lần ngoái lại, không bao giờ tôi thấy được khuôn mặt em.