Sát thủ đầu mưng mủ: thì bôi thuốc sát trùng

Trên mạng đang đầy link chia sẻ cuốn sách này, của Thành Phong vẽ, Nhã Nam và nhà Mỹ Thuật xuất bản. Mình cũng down về đọc thử, thấy đúng là một quyển sách nhạt nhẽo vô vị. Lướt qua hết mà không nhếch môi lên cười được phát nào. Không ngạc nhiên vì có nhiều ý kiến trái chiều, người bảo cuốn sách này rác rưởi, người thì tung hô là hay ho và sâu sắc. Cũng giống như hài kiểu Mr Bean vậy thôi, có người thấy là hay, có người thấy dở. Mình nằm ở phe thấy dở.

Sai lầm đầu tiên của tác giả là cố biến văn hóa vỉa hè đầu đường xó chợ thành một văn hóa phẩm chính thức. Có những cái chỉ thích hợp với đường phố mà thôi, cũng giống như mình thấy ăn phở hoặc bún đậu mắm tôm trong restaurant sang trọng là một trong những điều cực kỳ ngớ ngẩn. Những câu nói được thể hiện trong “sách” thực ra là khẩu ngữ, nghĩa là chỗ của nó là ở cái mồm, không phải trang giấy.

Sai lầm thứ hai là trong số những câu tạm gọi là thành ngữ đương đại, có quá nhiều câu na ná nhau, và trong quá trình minh họa, Thành Phong tỏ ra bí ý tưởng, trở thành lặp lại chính mình. Cơ bản là ngay từ trong những câu đó đã chả bao hàm tí nghĩa lý nào rồi. Cố gán cho nó ý nghĩa bằng tranh chỉ là một nỗ lực vô vọng.

Mặt khác, mình thấy nhiều tranh rất phản cảm. Tại sao minh họa cho câu “Tay nhặt lá, chân đá ống bơ” lại là hình một chị công nhân vệ sinh, trong khi ai cũng hiểu nội hàm ý nghĩa câu này là diễn tả điều gì ? Đừng cố bẻ ngoẹo bức tranh thành miêu tả chị quét rác vô cùng vất vả, làm mãi không hết việc, vừa phải nhặt lá vừa phải đá ống bơ (đây là làm việc ?). Kiểu suy diễn đấy nhạt nhẽo thiếu muối lắm.

Cũng đừng nên gọi cái mớ này là thành ngữ, như thế chẳng hóa coi rẻ kho tàng thành ngữ của cha ông quá, mà cũng coi rẻ thế hệ đương đại quá. Như đã nói ở trên, nó chỉ là khẩu ngữ mà thôi.

Đồng ý là tranh có một vài điểm sáng về mặt ý tưởng, như minh họa của “Đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm”, tuy nhiên những tranh như thế này quá ít, mà cùng lắm cũng chỉ ở tầm tranh biếm họa trên báo, không đáng để in thành sách.

Mình đã từng đọc – đúng hơn là xem – một số tác phẩm khác của Thành Phong như Long Thần Tướng và một số truyện tranh lẻ. Hồi đó Long Thần Tướng được lăng xê ghê lắm, nhưng mình không có ấn tượng sâu sắc nào. Tưởng giếng sâu em nối sợi gầu dài, ai ngờ nước giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây.

Tác giả Thành Phong đang kêu gào về chuyện mọi người đưa link download lên mạng rồi chia sẻ tóe tòe loe. Mình nghĩ cái của nợ này không xứng đáng được gọi là một cuốn sách, và bất cứ ai bảo vệ cuốn sách này, hãy thử nghĩ xem, sau khi đọc xong, bạn có muốn mua nó nữa không, và bạn có đọc lại đến lần thứ 2 hay không ? Bạn có muốn con bạn, cháu bạn được đọc một cuốn sách như thế này hay không ?

Vòng quanh sô cô la, bánh đa, sữa đậu nành, sống hay chết, trả lời ngay ?