Huyền thoại anh Tây

Tối vào Voz hóng gió, vớ phải ngay cái topic  1 anh Tây đấm vỡ mõm 4 con chó móc túi tại bến xe bus. Chuyện chả có gì, đại khái là có một đồng chí nghe một đồng chí khác kể là hôm nay, trên tuyến bus Cầu Giấy – Nội Bài, một anh Tây bị mấy bạn móc túi thi triển tuyệt kỹ. Anh Tây túm được, thằng móc túi đứng chửi, anh điên tiết đấm cho một phát văng ra xa. Sau khi Mr anh Tây lên xe, thằng móc túi gọi thêm 3 đồng đội nữa tiếp tục đến trả thù. Anh Tây án ngữ ngay cửa sau xe bus, thằng nào lên là bị đạp bay xuống. Mấy thằng kia tiếp tục đuổi theo xe bus cho đến khi bác tài dọa báo công an mới rút đi.

Đại khái thế. Từ chiều đến giờ mà topic đã tăng lên 25 trang và dự kiến còn tăng tơi bời trong tối và đêm nay. Rất nhiều anh em vào xuýt xoa khâm phục, xếp hạng thần tượng từ anh Dâu, tới anh Châu, và giờ là anh Tây. Có điều suốt từng ấy trang mà không có phóng viên hiện trường nào chụp được ảnh anh Tây siêu nhân đó xem tướng mạo ra làm sao. Có người bảo đây là chân dung của anh:

Nguồn ảnh: Vozforums

Có người bảo đây mới là anh:

Nguồn ảnh: Vozforums

Google với từ khóa “Anh Tây” cho ra kết quả này:

Ảnh: Dương Quốc Định, nguồn: VN Brand

Tuy nhiên nhìn ảnh thì có vẻ như Tây này là Tây Nguyên, mà không biết có phải là “anh” không nữa…

Tóm lại, anh vẫn như thần long thấy đầu không thấy đuôi. Có nguồn tin nội bộ cho biết anh là điệp viên Mỹ đang hoạt động tại Việt Nam, hoặc lính thủy đánh bộ Mỹ đã nghỉ chế độ. Nói chung, bỗng nhiên một buổi chiều xầm xì mưa gió, một anh Tây không rõ mặt mũi, đột ngột trở thành thần tượng của Voz nói riêng và tuổi trẻ Việt Nam nói chung.

Nghĩ cũng buồn cười. Xưa các cụ có ông Bụt lúc ẩn lúc hiện, cứu nhân độ thế, giờ có anh Tây xuất hiện tẩn bọn móc túi, làm anh em rất chi là hỉ hả.

Khổ, sao chúng ta lại phải ăn chực thế ?

Tôi cũng từng nhiều lần ngồi ở cổng trường Giao thông vận tải, được thằng bạn trỏ cho mấy gương mặt móc túi và quả đại ca cầm đầu. Tôi đã thấy cảnh mấy thằng sâu bọ đó láo liên tìm con mồi, rồi dàn cảnh đánh quả, rồi chuyền tay chiến lợi phẩm về cho đại ca cầm đầu nhằm tẩu tán bằng chứng. Nhưng tôi chẳng làm gì cả. Và tôi tin không ít người khác cũng biết nhưng cũng không làm gì cả, như tôi. Học võ mấy mà gặp ba – bốn con dao một lúc cũng chờn, nhất là khi đống dao ấy nằm trong tay lũ cắn càn, không cần biết tới hậu quả. Tôi đành quay mặt đi, ngồi trà đá, bàn những chuyện kinh tế toàn cầu và Việt Nam nhập siêu, mặc kệ bên kia đường ai cười ai khóc.

Tự dưng nhớ đến một huyền thoại anh Ta. Thế mới biết những người như anh Nguyễn Văn Minh Tiến trong TP Hồ Chí Minh đáng phục như thế nào. Tôi phục, thật. Những gì mình không làm được mà người khác làm được thì phải phục. Hồi cuối năm 2009, có lần anh truy bắt cướp, bị tai nạn với thương tích nguyên văn “chấn thương phần mặt, gãy thành ngoài xương hàm trên hai bên, gãy xương chính mũi phải, gãy kín xương gò má trái, sưng phần mềm hai mắt”, thế mà mấy tháng sau đọc báo đã lại thấy tin anh bắt cướp.

Trong tình hình các đồng chí công an mải mê làm ăn, bắt hàng rong trên vỉa hè và người không đội mũ bảo hiểm, để mặc cho trộm cướp hoành hành, những cú ra tay của những hiệp sĩ bình dân trở nên đáng giá. Nó không chỉ đáng giá trên từng tên cướp mà các anh túm được, không phải tính bằng trị giá tài sản các anh lấy về được. Trên tất cả, đó là một nỗi ám ảnh đối với những tên cướp định “ăn hàng”, bởi xung quanh chúng, bất cứ người dân bình thường nào cũng có thể là một hiệp sỹ, và bất cứ lúc nào chúng ra tay cũng có thể ngay lập tức bị quật ngã, đưa về giao cho công an. Nó tạo nên một sức mạnh vô hình ngăn chặn những kẻ bất lương ngay từ trong ý nghĩ.

Hết chuyện anh Ta, lại quay về anh Tây. Có khi sắp tới Công anh thành phố Hà Nội phải tổ chức tuyển chọn các anh Tây vào một đơn vị đặc biệt, chỉ chuyên lên xuống các bến xe bus và dằn mặt bọn móc túi. Sở Giao thông vận tải sẽ miễn phí đi xe bus cho tất cả các anh Tây. Và Sở Du lịch tổ chức tour du lịch mạo hiểm kiểu Man vs Xã hội đen dành cho các anh Tây với lộ trình là đi xe bus vòng quanh Hà Nội.

Thôi thì đặt hết hi vọng vào những huyền thoại anh Tây sắp tới.

Israeli kids sends gifts of love to Arab kids

Đi theo một cái link của thành viên banhminong trên sachhay.com và thấy những cái này.

Đây là những bức ảnh được nhiếp ảnh gia Sebastian Scheiner của AP chụp gần Kiryat Shmona, phía bắc Israel, giáp vùng biên giới với Libăng (Lebanon) vào Thứ hai, ngày 17 tháng 07 năm 2006. Trong ảnh là những cô bé người Israel đang viết những lời nhắn gửi đến những đứa trẻ Arập ngay trên những viên đạn pháo sắp được sử dụng để pháo kích sang biên giới Libăng.

(Israeli girls write messages on a shell at a heavy artillery position near Kiryat Shmona, in northern Israel, next to the Lebanese border, Monday, July 17, 2006.)

Và nội dung những lời nhắn đáng yêu ấy như thế này:

Dear Lebanese/Palestinian/Arab/Muslim/Christians – Kids,
Die with love.
Yours,
Israeli Kids

Thôi, khỏi dịch. Để nguyên văn có lẽ sẽ ý nghĩa hơn. Và những người bạn Libăng nhận được món quà ấy như thế này

 

*
* *
Người ta dạy trẻ con cách chém giết
Thế rồi ai sẽ trồng hoa ?
Ai sẽ xây những ngôi nhà ?
Và ai sẽ nghe những tiếng rao bánh mì ban sớm ?

 

“Em hãy đánh thầy cho hả giận đi!”

“Em hãy đánh thầy cho hả giận đi!”

TT – Đó là lời của thầy giáo Lâm Thanh Châu nói với T. – đứa học trò lớp 3 nhưng lớn tồng ngồng như một học sinh cuối cấp II – nơi lớp học tình thương do thầy “sáng lập” ở thôn Tân Bình bên cửa Thuận An (Phú Tân, Phú Vang, Thừa Thiên – Huế).

Không chút thách thức, giận hờn, thầy đã nói với đứa học trò có tiếng biếng lười và ương bướng của mình câu nói thoạt nghe khá lạ lẫm ấy bằng âm giọng đầy nhu ái. Trước đó T. đã lên tiếng cùng đám bạn: “Tau sẽ đánh thầy một bữa để ổng biết sức” sau khi thầy buộc T. ở lại lớp sau giờ học để đọc lại đến dăm bảy lần bài tập đọc đã học nhằm cải hóa sự nghịch ngợm trong giờ học của em.

Dự liệu đứa học trò này sẽ không từ chối dùng đôi tay bạo lực với thầy của thầy Châu quả không sai. Thầy vừa dứt lời, T. liền đưa tay đấm thình thịch vào lưng người thầy già đã hết lòng với đám trẻ cơ nhỡ chuyện sách đèn. Đau, nhưng thầy nói thầy ráng chịu, cái đau hơn với thầy là sự dốt nát, tối tăm của đứa học trò vừa trút cơn giận vào thầy.

Nhìn đứa học trò thật sự đáng thương kia bằng cái nhìn trìu mến, thầy ôn tồn tiếp: “Nếu em chưa đã giận, hãy đánh thêm thầy mấy cái nữa. Nhưng em phải cố học chăm lên. Thầy không giận em mô!”. Và lần này, dù tin ở sự cảm hóa của mình, thầy vẫn ngạc nhiên khi đứa học trò ương ngạnh kia bỗng òa lên khóc, rồi tự động quì sụp dưới chân thầy và thốt lên trong nước mắt: “Em xin thầy tha tội. Em lỡ dại. Em hứa…”.

Không giận hờn, trách móc người còn u tối, dại dột, lỡ lầm. Chỉ có yêu thương, chỉ có tấm lòng mới cảm hóa được họ. Thầy Lâm Thanh Châu nói làm thầy giáo tình thương là làm “sứ giả” của yêu thương, không đủ “lửa” của tình thương thì khó mà đứng dạy ở lớp học tình thương dù có thừa khả năng sư phạm.

Với ngọn lửa yêu thương như thế, sau khi nghỉ hưu – vốn là vệ quốc quân, là cán bộ giảng dạy ở Trường Tài chính – thầy tạm rời xa căn nhà ở TP Huế để về vùng đầm phá Phú Tân dựng nhà làm lớp học tình thương cho đám trẻ khó nghèo. Từ tấm lòng của thầy, với sự cộng sức của xã hội, đến nay hàng trăm đứa trẻ vốn không có giấy khai sinh, không được đến lớp đã có được những con chữ quí hóa để làm hành trang vào đời.

Lạy chúa, mô Phật, trộm vía, cứ thử nghĩ theo chiều hướng không ổn của vấn đề, tì như thằng cu học sinh kia đấm quá tay, ông giáo lăn đùng ra đứt mạch máu, thì có phải là phí một lúc 2 người không ?

Trường hợp này nghe có vẻ như phim. Lại cũng có vẻ na ná một câu chuyện phật giáo nào đó mình từng nghe, đại loại Phật tổ gặp một thằng cha cướp chuyên nghiệp, rồi sau cú gặp đấy thì thằng cướp buông dao, thành La hán la hiếc gì đó. Nói chung với những cái kết có hậu thế này, tớ chả tin.

Nghĩ thử theo chiều hướng khác, đại loại ông giáo thuộc loại cao thủ nhìn người, ông biết thằng cu này có thể hối lỗi, nên khổ nhục kế đem thân cho nó đấm mấy cái. Quả nhiên hiệu quả. Mà thế này thì ông giáo giỏi quá, tinh quá, sợ quá.

Là tớ, tớ sẽ chẳng bao giờ giơ người cho bất kì ai đấm. Chả dại. Và đấy là điều làm tớ khác với ông giáo già.

(Ảnh chỉ mang tính minh họa)