Thần không thiện thì không đáng thờ

Ông Hổ đền Mẫu - Đồng Đăng - Lạng Sơn

Cứ đến mùa xuân hoa đua nở là người ta lại thi nhau bâu vào các đình, đền, chùa, miếu, phủ, điện để phô bày đủ thứ hành động ấu trĩ, mông muội và ngu xuẩn. Họ khấn vái xì xụp, bưng vào chùa những mâm lễ nghễu nghện gà luộc nude ngồi co quắp trên mấy lon bia, vung tiền rải khắp nơi và đốt những bó hương to như bó đuốc. Nhìn tất cả những cảnh ấy, mặc dù trong lòng thừa hiểu, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao người ta lại trở nên hèn mọn, sợ hãi, quỵ lụy trước các đấng vô hình đến mức này. Người ta sợ hãi và cung kính trước cả một cục đá lăn lóc, ân cần nhét tiền xuống dưới, cắm hương bên cạnh. Người ta cúi lạy bất cứ thứ gì có vẻ là dấu hiệu của “các ngài”. Nếu giữa sân chùa, chợt thấy cái bóng của họ hơi có vẻ khác lạ, chắc họ cũng đến quỳ sụp xuống mà vái bóng của chính mình vì tưởng đức Phật hiển linh mất.

Tôi vốn là người kịch liệt phản đối trò đốt vàng mã, lại càng căm ghét trò rải tiền lẻ như một cách cố ý cho đi để mong được hoàn lại. Cho một tờ 10k vào hòm công đức thì có văn minh và hiệu quả cho thánh thần hơn ném cả mớ 1k, 2k, 5k xuống giếng thần để nó rã nát trong đấy không ?

Tại sao chúng ta lại phải sợ hãi và hèn mọn trước những kẻ đã chết rồi như thế ? Sống đẹp với những người đang sống không phải tốt hơn sao ? Bạn thắp hương lên ban thờ tổ tiên, không phải là để được phù hộ, cũng không phải vì sợ bị trừng phạt đâu, mà trước hết là bởi vì đó là tổ tiên bạn, là ruột thịt và cội nguồn của bạn, là nơi đã bắt đầu ra bạn và nơi bạn sẽ trở về sau cùng, thế thôi.

Nếu bạn sống chân thành và yêu thương mọi người, nhưng chỉ vì không đủ cung kính với thế giới vô hình mà bị thần thánh trừng phạt, thì thần thánh ấy không phải là thần thánh thiện.

Thần không thiện thì không đáng thờ.