Độc hành ca

Đi trong mộng mị
thét trong điên cuồng
ngồi xuống một chút
trước mặt mù sương

ta là ngọn gió
hay là cánh diều
ta là Thần điêu
hay là Đại hiệp
ta là rắn rết
ta là bể dâu
ta là con trâu
ta là con ngựa
ta là hôm trước
hay là ngày mai
hóa ra không phải
chả là thằng nào
ta là thằng tao
Xin chào một kiếp

Đi tiếp đi tiếp
đi đến cùng đường
ta ngồi xuống nghỉ
xong một đời người
À ra nhanh nhỉ ?
ta cũng người thường
Xin chào dâu bể
Xin chào vấn vương
cứ thế cứ thế
Ta lại lên đường

Thỉnh thoảng tự cho phép mình điên một tí, để không bị điên suốt cả một đời.

Giang hồ

Hôm nay không hiểu sao mấy câu của bài này cứ văng vẳng trong đầu (nhất là hai câu trên blast í). Chả có việc gì, ngồi search tên ông tác giả rồi nhân tiện post luôn bài thơ lên:


Giang hồ
Tàu đi qua phố, tàu qua phố
Phố lạ mà quen, ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi, trèo thang với… giặt đồ?

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không,
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa, trắng cả lòng…

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình.

Giang hồ có bữa ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chẳng chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một gốc si.

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ. Thôi. Trời đất cứ liêu xiêu…

Giang hồ ta chẳng thay áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường.

Giang hồ ba bữa buồn một bữa,
Thấy núi thành sông biển hoá rừng
Chân sẵn dép giầy, trời sẵn gió
Ngựa về. Ta đứng. Bụi mù tung…

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà.

Phạm Hữu Quang

Lời mẹ dặn – Phùng Quán

Nhà thơ Phùng Quán, nổi tiếng từ sau tiểu thuyết “Vượt Côn Đảo” năm 1955, cùng với đó là những tác phẩm Tuổi thơ dữ dội, Ba phút sự thật (văn xuôi) và rất nhiều thơ. Ông bị vùi dập thời Nhân văn giai phẩm, sau đổi mới đã được minh oan, và năm 2007, ông đã được nhà nước Việt Nam truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật, do Chủ tịch nước ký quyết định tặng riêng.

Thơ Phùng Quán tớ biết ít, giờ nhớ lại được có 2 bài là Mưa Huế và Lời mẹ dặn. Nhất là Lời mẹ dặn, tớ thích nhất cái đoạn in đậm sau đây:


Lời mẹ dặn..

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đòn.

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

– Con ơi –

trước khi nhắm mắt

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một người chân thật.

– Mẹ ơi, chân thật là gì ?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

– Con ơi một người chân thật

Thấy vui muốn cười cứ cười

Thấy buồn muốn khóc là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét.
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ ấy người lớn hỏi tôi :

– Bé ơi, bé yêu ai nhất ?

Nhớ lời mẹ tôi trả lời :

– Bé yêu những người chân thật.

Người lớn nhìn tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không! Những lời dặn đó

Như trang giấy trắng tuyệt vời,

In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

Đứa bé mồ côi thành nhà văn

Những lời mẹ dặn thủa lên năm

Vẫn nguyên vẹn mầu son chói đỏ.

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

Đi trọn đời trên con đường chân thật.

Yêu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét.

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao doạ giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm nhà văn chân thật

Chân thật trọn đời

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

******


Nhưng, không phải ai cũng “yêu ai cứ bảo là yêu, ghét ai cứ bảo là ghét” được. Than ôi !