Người cùng khổ

Không hiểu hồi xưa cụ Hồ Chí Minh chơi cái title báo Người cùng khổ ý là những người khổ đến mức vô cùng hay là những người cùng (bị) khổ giống nhau. Vốn tiếng Pháp thi trượt lên trượt xuống của tớ cóc đủ để tớ hiểu được cái “Le Paria” ngọn nguồn nghĩa lý nó ra làm răng, cơ bản là tớ chỉ thấy nó viết hơi giống với “Le Parisien”.

Mà ở đây tớ không định nói về cái tờ báo ra đến gần trăm năm trước. Số là chiều nay, đang chạy trên đường, trời (hơi) xanh, nắng (tương đối) vàng và lòng vui (khá là) phơi phới vì có con chuột mới cho lappy, tự dưng bị đâm cái uỳnh vào sau đít xe :| Mất đến 3 giây chả hiểu quái gì, mà đúng thật là chả hiểu quái gì, vì chả hiểu sao bị đâm rõ mạnh mà chả ngã. Uỳnh cái xong tự dưng phản xạ, hai tay giữ luôn tay lái, xe vẫn đứng vững dù bị xô về phía trước đến cả mét. Ngơ ngác quay lại nhìn xem thằng nào vừa làm gì mình thì thấy ngay một thằng mặt đần thối, lui cui dựng xe. Mà trông nó còn nát hơn mình nữa, mặc bộ quần áo kiểu vừa ngủ dậy, vội đi đâu. Sau mới biết là nó vội đi thi thật.

Continue reading