Cúi mặt

31_noi102-350

Ngoài đường mình thỉnh thoảng cũng phóng nhanh, nhưng vẫn thuộc loại đi rất hiền, có vượt xe khác cũng vượt một cách dịu dàng, đỗ xe luôn luôn nhìn trước nhìn sau cho nó ý tứ. Vậy nên mình rất khó chịu khi ngoài đường toàn bị tạt đầu thô bạo, hay bị mấy đứa ngu dừng đỗ dớ dẩn vướng đường con nhà người ta, hoặc đi chậm rề rề nhưng cứ giữa đường mà phang chứ không biết điều dạt về lề phải.

Nhưng thôi không bàn đến chuyện trí tuệ. Phải biết thông cảm cho những khuyết tật của nhau chứ.

Dường như người ta có quá nhiều thứ phải quan tâm đến, nên hầu như không để ý đến việc mình có đang làm phiền người khác không. Cái việc tránh không làm phiền người khác, mình nghĩ nó là một khía cạnh của tự trọng. Hôm trước đi trên Đinh Liệt, đường hẹp, giờ cao điểm, đông xe, bên cạnh xe mình là con ô tô đi chậm rì rì, phía trước có một bà khách du lịch có lẽ là người Pháp, đẩy xe lăn của chồng (cũng có thể là bạn trai, nhưng thôi cứ gọi là chồng đi cho gọn) đi trên mép đường khấp khểnh. Mình ngại nên cũng hãm lại, nhưng bà khách du lịch đã lịch sự dừng xe lăn lại, kéo dịch sang một bên, xin lỗi rồi ra hiệu để mình vượt qua một cách rất lịch thiệp. Tất nhiên là mình chả còn cách nào khác ngoài việc quay sang cười và gật đầu.

Sẽ có người bảo đó là do văn hóa Tây họ quen thế rồi. Chả phải. Tự trọng không phải là một giá trị của nền văn hóa riêng biệt nào.

Lại như gần đây có bác Chánh Tín ngửa tay xin tiền vì vỡ nợ. Nhiều người bảo vệ bác cứ bảo đừng lôi đại tá Nguyễn Thành Luân ra làm chuẩn cho ông Chánh Tín đời thường. Có phải thế đâu, tự trọng là giá trị phổ quát, bất kể là Nguyễn Thành Luân hay Nguyễn Chánh Tín phải có. Không có cũng không sao, nhưng mà bị coi thường. Chính vì thiếu ý thức về lòng tự trọng nên bác Chánh Tín mới cư xử như vậy, có những phát ngôn như vậy, và cũng chính vì thiếu ý thức về tự trọng nên người ta mới chọn cách “bảo vệ” cho bác Chánh Tín bằng những lập luận thế kia.

Nếu bạn vẫn nghĩ rằng xồi ôi không có gì quan trọng, thì chúng ta chẳng còn gì để nói với nhau.

Ván bài bật ngửa

 

Nguyen-Thanh-Luan-ngaunhien.info

Mình không có thói quen hâm mộ bất kỳ ai, cùng lắm là thích, hoặc rất thích. Nhìn chung mình thích Đại tá Nguyễn Thành Luân trong Ván bài lật ngửa.

Mấy hôm nay, nhiều người xung quanh mình, cũng thích Nguyễn Thành Luân như mình, chia sẻ cảm giác thất vọng về cách cư xử của bác Nguyễn Chánh Tín. Bỏ qua những chi tiết cụ thể lặt vặt bơm đểu của lũ nhà báo, càng ngày càng thấy bác Chánh Tín không phải là một kẻ sĩ.

Chắc chắn không ít trong số những người gửi tiền cho bác là vì ông Đại tá Nguyễn Thành Luân mấy chục năm trước nhiều hơn vì ông Nguyễn Chánh Tín ngày nay. Còn gì thảm hại hơn một thằng đàn ông chỉ còn ăn mày dĩ vãng.

Mình cũng muốn gửi đôi trăm ủng hộ bác, nhưng mình không gửi nữa, không chỉ bởi vì mình thất vọng (thực ra là coi thường) với bác Chánh Tín, mà còn vì nếu mình làm, thì hóa ra mình phản bội lại những người có hoàn cảnh khó khăn hơn, cần được giúp đỡ hơn mà mình đã không giúp. Bác đáng thương, và chỉ vậy mà thôi.

Thấy trong phim

 

Hôm qua vừa xem phim về Jacques Rene Mesrine, tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm người Pháp từng được coi là kẻ thù của xã hội, một kẻ cướp ngân hàng kỳ cựu, một kẻ giết người hoang dã và điên rồ, một kẻ giả trang ở mức cao thủ, và chuyên gia tẩu thoát khỏi đủ các loại nhà giam. Jacques Mesrine đã trở thành ông ba bị đối với cả nước Pháp.

Trong phim có đoạn thế này: sau khi cùng đồng bọn đánh cướp một ngân hàng, Mesrine bị truy đuổi gắt gao. Hai tên phá vòng vây, chạy thoát, tuy nhiên cả hai đều bị thương: Mesrine bị thương ở vai, còn tên đồng bọn hứng một phát đạn vào đùi. Chúng chạy tới một nông trại nhỏ ở ngoại ô, khống chế gia đình chủ nhà gồm một đôi bố mẹ và hai đứa con chừng 5-6 tuổi. Chúng yêu cầu được ăn uống ngủ nghỉ. Chúng xử lý và băng bó vết thương. Chúng yêu cầu đưa chúng tẩu thoát ra khỏi vòng kiểm soát của cảnh sát trên khắp các ngả đường.

Hai tên chui vào cốp xe, buộc gia đình nhỏ này phải giả vờ đang đi nghỉ để qua trạm kiểm tra của cảnh sát. Trước họng súng đen ngòm đang chĩa vào người, gia đình ấy bắt buộc phải làm theo, vì chỉ cần họ manh động ra hiệu với cảnh sát, chắc chắn hai tên cướp máu lạnh này sẽ khử cả nhà rồi lành làm gáo vỡ làm muôi.

Họ qua trạm một cách trót lọt, dù có hơi hồi hộp. Ông chủ nông trại thả hai tên tội phạm xuống một khu rừng vắng và Jacques Mesrine giữ lời, thả cho họ đi. Trước khi hai tên tẩu thoát vào rừng, Mesrine còn móc trong một tập chừng một trăm ngàn franc trong bao tiền chúng kiếm được trong vụ cướp ngân hàng vừa mới đó, đưa cho ông chủ nông trại, coi như trả công cho việc họ sẽ im lặng. Ông chủ nông trại ngập ngừng, nửa mừng nửa sợ, rồi cũng nhận. Trong khi ấy, hai đứa con họ, ngồi ở băng ghế sau, vẫn quay lại nhìn.

Tôi tự hỏi sau khi những đứa trẻ chứng kiến cảnh ấy, người bố sẽ dạy dỗ chúng như thế nào ? Ông ta sẽ lờ đi, hay sẽ giải thích sự việc theo một cách khác, rồi tiếp tục rao giảng về đạo đức cao đẹp, nhân cách làm người và những điều to tát khác ?

Tự dưng nhớ lại chuyện trên báo về Lễ hội hoa anh đào tổ chức ở Giảng Võ. Chả là mặc dù người ta đã đặt biển cấm bước vào khu vực hạn chế, cấm sờ, cấu, bóp hoa, thế mà vẫn có một đồng bào đứng tuổi ra nghịch. Khi bảo vệ ra cản lại và hỏi sao chừng ấy tuổi mà vẫn không biết nghiêm chỉnh để làm gương cho con cháu, đồng bào kia giả lời: “tao già rồi, cần quái gì làm gương”. Hay thế chứ lị !