Khi người ta tám tuổi

 

Khi người ta hai mươi tư tuổi mà bỗng tìm được một người bạn tám tuổi thì quả cũng đáng kể đấy. Thật tình cờ và thật bất ngờ, tôi đã gặp Cedric.

Giời đất ơi, tôi đang viết những dòng này trong nước mắt. Cứ cười nhiều quá là nước mắt lại chảy ra chả khác gì khóc, mà đọc những câu chuyện về Cedric thì khó mà nhịn cười được. Bạn thử tưởng tượng, một thằng cu cao gần mét tám, nặng bảy mươi cân, nửa đêm nằm đọc Cedric rồi cười sằng sặc như lên đồng, thật chỉ thiếu nước nhét giẻ vào miệng, trói chân trói tay rồi quẳng vào nhà thương điên.

Nhưng tất nhiên, cái gì cũng có nguyên do của nó. Bộ sách Cedric, nguyên tác là series truyện tranh của Raoul Cauvin và Laudec Laudec vẽ, được Claude Carre chuyển thể, và dịch giả Tố Châu dịch, đã trở thành một sự kết hợp hoàn hảo. Tôi không được đọc nguyên bản tiếng Pháp nên không biết ban đầu nó ra sao, chứ bản dịch của dịch giả Tố Châu rất thông minh, mềm mại, tâm lý và đáng yêu. Những người yêu sách chắc không lạ gì cái tên này, bởi ông là một dịch giả thuộc hàng gạo cội. Ngoài loạt truyện Cedric, ông cũng là người dịch Lụa của Alessandro Baricco, Peter Pan của James Matthew Barrie, Hoàng hậu Macgô của Victor Hugo, và nhiều tác phẩm khác.

Truyện Cedric xoay quanh những sự kiện liên quan đến… Cedric (tất nhiên !). Đó là một cậu bé tám tuổi, thông minh, láu cá, nhưng trẻ con một cách chân thành. Xung quanh cậu cũng là những người bạn, dù bình thường hay đặc biệt, nhưng đều rất lý thú. Nào là cậu Christian lúc nào cũng ù ù cạc cạc, là bạn Chen xinh xắn dễ thương, là bố và mẹ, lúc nào cũng cả lo, và là ông ngoại rất tinh ý, khéo tay nhưng hay giận dỗi. Tôi thích ông cụ này ghê gớm. Có phải cụ già nào đánh cờ với cháu mà bị thua cũng đều cáu nhặng xị, đóng cửa không thèm nói chuyện nữa đâu. Đặc biệt, trong những phi vụ tình cảm, ông cũng tỏ ra là một nhà cố vấn đầy kinh nghiệm. Có thể nói, ông ngoại cũng là một người bạn đích thực của Cedric, bên cạnh những-người-bạn-tám-tuổi-bình-thường khác.

Trong cuộc sống xung quanh Cedric, đôi khi người ta cũng cãi cọ, cũng giận nhau, hoặc cau có, hoặc mỉa mai, hoặc người lớn cứ như trẻ con, còn trẻ con chẳng khác gì người lớn, nhưng nhìn chung, tất cả mọi người đều yêu thương nhau theo cách của mình. Và ngoài việc là một cậu bé tám tuổi láu cá, Cedric cũng còn rất chân thành nữa.

Người ta phải có một tâm hồn thực sự trẻ mới có thể viết truyện cho trẻ con, bởi nếu chỉ cố “tỏ ra”, câu chuyện sẽ cứng ngắc, nhạt nhẽo lắm. Cedric tất nhiên không thế. Có thật nhiều chuyện có thể xảy ra khi người ta mới tám tuổi, mà chuyện nào cũng khiến tôi cảm thấy có một chút ít mình ở trong ấy, có thể vào lúc tám, mười, hay hai mươi tuổi không chừng.

Tôi không có ý định so sánh Cedric với Pippi tất dài hay Emil của Astrid Lindgren, những tác phẩm mà tôi yêu thích điên cuồng, nhưng quả thực hiếm có cuốn sách nào có thể khiến tôi cười một cách thoải mái như thế. Sự hài hước cũng là một biểu hiện của trí thông minh, phải không ?

 

—————————

Thông tin sách:

Cedric đã được xuất bản 3 cuốn ở Việt Nam: Cedric: Tôi thích đi học, Cedric: Tôi không thích nghỉ hè, và Cedric: Tương tư.

Sách do Nhà xuất bản Hội nhà văn kết hợp với Nhã Nam xuất bản.

Dịch giả: Tố Châu.