Sông Côn mùa lũ

Tôi bắt đầu đọc Sông Côn mùa lũ trong một chiều thu Hà Nội se se lạnh.

Giờ mới đọc một tác phẩm được viết 30 năm trước, được xuất bản lần đầu tiên 10 năm trước, có lẽ là hơi chậm. Chậm chứ không phải muộn. Cách đây 5 năm, có thể tôi sẽ không thể thích Sông Côn mùa lũ như bây giờ. Khi ấy, Nguyễn Huệ của tôi phải sáng, đẹp, phải rực rỡ hào quang, cưỡi ngựa vung gươm giữa ào ào giữa tiếng trống giục, tiếng voi gầm, giữa mưa tên và những tiếng thét xung trận như Triệu Tử Long xông xáo trong trận Đương Dương – Trường Bản năm nào…

Dù tất nhiên sự thực không phải thế.

Continue reading