Films

Đang ôn thi nhưng mà vẫn ham hố xem phim. Ngồi đọc Chính sách xã hội ngán đến cổ, chán chán review mấy cái phim mới xem. “Mới” ở đây được định nghĩa là khoảng thời gian 2 tháng trở về trước nhá. Dạo này lười học, lười luôn cả xem phim nữa. Phim xem thì cũng có dở có hay, thập cẩm.

Invisible Target: Hình như tựa Việt là Bản sắc anh hùng thì phải. Phim chán kinh, chắc tại có anh Ngô Kinh đóng vai phản diện. Súng bắn tưng bừng, lựu nổ tơi bời, đấm đá bình bịch, nhưng mà chả đâu vào đâu. Thậm chí còn chán hơn Flash Point (cóc nhớ tựa Việt của phim này là gì). Đánh giá: 5.3/10.

Once: Phim âm nhạc. Nói chung khá ổn, thích cái cách di chuyển và ghi hình của máy quay. Lời thoại quanh đi quẩn lại thấy toàn fuck, damm, suck, cool, great … lặp đi lặp lại hơi nhiều. Nhưng nhạc phim thì quá ổn vì nó là phim âm nhạc mà lị. Bài Falling slowly quá xứng đáng được giải Oscar cho nhạc phim hay nhất (và hình như nó được thật). Kết phim không phải là happy endding thường thấy, nhưng nhìn theo cách khác thì nó cũng là một happy endding, và quan trọng hơn là nó hợp lý. Không phải bao giờ sự vuông vắn hay tròn chặn cũng đều là đẹp. Đánh giá: 8.0/10.

Big fish: Đã từng suýt xem hết phim này trên HBO, giờ mới có cơ hội xem đầy đủ từ đầu. Nội dung, đẹp và nên xem nếu có cơ hội. Phim có nhiều chi tiết và hình ảnh mang tính biểu tượng, mà cứ phim nào biểu tượng với biểu cảm là tớ thấy sướng. Có lẽ không nên nói nhiều về phim này, để dành bao giờ rỗi viết chi tiết hơn sau. Chỉ biết rằng con cá vàng nếu sống trong một cái bình nhỏ thì nó sẽ luôn bé bé như vậy, nhưng cho nó một khoảng không gian lớn hơn, ra hồ, ra sông, nó có thể to gấp đôi, gấp ba, gấp vài con cá vàng trong bình. Đánh giá 8.2/10.

Số đỏ: Phim Việt Nam, dựa theo tiểu thuyết cùng tên của cụ Vũ Trọng Phụng kính yêu của cháu. Sản xuất chắc từ đầu thập niên 90 thì phải, chất lượng nói chung là không cao. Bản tớ xem lại là convert từ băng VHS nữa, nghe tiếng cứ xì xì, đau cả tai. Có thể không cần xem phim, tắt béng màn hình cho tiết kiệm điện, chỉ bật loa thôi cũng được vì diễn viên thoại cứ như diễn kịch truyền thanh trên sóng FM. Không có dấu ấn điện ảnh nhiều, chỉ là diễn lại những gì cụ Vũ kể thôi. Phim dài những 5 tiếng lận, nhưng cuối cùng cũng xem được đến hết. Đánh giá: 6.3/10 trong đó 5 điểm là tại cái cốt truyện của cụ Vũ quá ổn.

Sweeney Todd – The Demon Barber Of Fleet Street: một Musical movie, diễn viên há mồm ra hát liên tục, tán gái cũng hát, cầm dao cắt cổ người khác xong cũng gân cổ lên hát. Phim này khá là máu me, mà máu me nó lại cứ phun vèo vèo như máy bơm nước của Hợp tác xã í chứ. Nhưng xem phim vẫn thấy sướng. Không sướng theo kiểu thú tính máu me như Hostel hay Saw hay The hills have eyes mà là sướng nó ngấm dần dần. Đánh giá: 8.1/10.

Trừ cái phim Bản sắc anh hùng kia ra thì mấy phim còn lại đều đáng xem. Nếu không đáng xem vì mức độ hay ho thì cũng nên xem để thỏa mãn trí tò mò. Đằng nào cũng chả mất gì, cứ thử phát cho biết.

Bay qua tổ chim Cuckoo: Tất cả chúng ta đều điên

Năm 2007 đi review một bộ phim sản xuất từ năm 1975 đã là dở hơi biết bay, lại review đúng bộ phim thuộc hàng kinh điển thì đúng là điên. Thì rõ. Tất cả chúng ta đều điên mà lị. Như nhau cả thôi. Bay qua tổ chim Cuckoo (One flew over the cuckoo ‘s nest – Đạo diễn Milos Forman) được thành viên trang web IMDB.com (Internet Movie Database) đánh giá chất lượng 8.8/10. Tớ đánh giá cao hơn, 9/10. Đây là một trong những bộ phim có ảnh hưởng đến tớ nhiều nhất, bên cạnh phim của Charlie Chaplin, Life is beautiful của Roberto Bergini và Kẻ cắp xe đạp của ông nào í không nhớ.

Bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Kenn Keyse, lấy bối cảnh một trại tâm thần trên đất Mỹ, nơi chả cần nói cũng biết, ở đây toàn những người điên. Cuộc sống ở đó là cuộc sống buồn tẻ, dặt dẹo, điên loạn bị hạn chế và kìm chặt bởi mụ y tá trưởng. Và dù những người điên rồ ấy vẫn được (bị bắt) uống thuốc, người xem vẫn có cảm nhận rằng nhà thương điên này đang làm họ điên hơn là chữa chạy cho họ. Đơn giản đây chỉ là nơi giam giữ họ, ngăn ngừa những kẻ bất bình thường ấy lang thang ngoài những đại lộ rực sáng ánh đèn và tấp nập xe cộ, cõi phù hoa của xã hội Mỹ.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi McMurphy (do Jack Nicholson đóng), một bệnh nhân mới nhập viện xuất hiện. Anh ta vốn phải lĩnh án tù, nhưng đã giả điên để được vào đây, nơi mà anh ta cho rằng dù sao cũng khá khẩm hơn xà lim chút ít. Đây là nhân vật nổi loạn. Những quy chế, luật lệ của bệnh viện khiến anh ta cảm thấy không thể chịu nổi. Anh ta phá luật. Và khi phá luật, anh ta lôi kéo theo những người điên khác. Con người này thực sự đã đem lại sức sống mới (không phải chương trình những điều phụ nữ cần trên VTV1 đâu) cho nhà thương điên lạnh lẽo. Anh ta kết nối những người điên lại với nhau. Anh ta được những người điên coi như kẻ đứng đầu, người lãnh đạo. Tất nhiên, mụ y tá trưởng không thể ngồi nhìn mọi thứ diễn ra. Những người điên phải trở về với những người điên. Đoạn cuối, Tù trưởng được những bệnh nhân – tù nhân giúp đỡ, đã trốn đi sau khi giải thoát McMurphy khỏi cuộc sống điên loạn này. Trước mắt ông là con đường dài trở lại quê nhà.

Thực tế, bộ phim đã thể hiện chiều sâu của không gian lớn hơn nhiều một bệnh viện tâm thần nho nhỏ. Cái mà nó muốn nói đến là nước Mỹ. Những năm cuối thập kỉ 60, đầu thập kỉ 70 của thế kỉ 20, nước Mỹ đã là nước có nền công nghiệp cực kì phát triển. Thu nhập của họ tăng cao, đồng nghĩa với việc họ phải chịu nhiều áp lực hơn trong cuộc sống. Công việc, những áp lực, nhịp sống vội vã, những mối quan hệ làm ăn khiến họ ngày càng mất liên lạc với nhau. Có điện thoại đấy, nhưng điện thoại không thể nối gần được hai tâm hồn. Xã hội Mỹ phát triển quá nhanh, đồng nghĩa với việc nó cũng đầy những rạn nứt trong nội tại chính xã hội ấy. Kết quả là điên.

Bạn có bao giờ phải chịu những áp lực ? Có bao giờ bạn cảm thấy chán nản, mệt mỏi, không muốn làm gì cả mà chẳng có lý do quái gì ? Có bao giờ bạn cảm thấy mình sống một cách vô nghĩa ?

Nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy, trẻ em ở thành thị và các trung tâm kinh tế lớn có khả năng bị các bệnh về tinh thần cao hơn so với trẻ em ở nông thôn, dù trẻ em thành phố đầy đủ hơn và có sự chăm sóc về vật chất tốt hơn. Một điều khác, theo tớ được biết, trẻ em bị tự kỉ phần lớn xuất hiện trong những gia đình khá giả. Xã hội Việt Nam đang phát triển cũng không thiếu những trường hợp trầm cảm (thường thấy nhất ở bọn tuổi teen), hưng cảm, rối loạn nhân cách… Đôi khi, nguyên nhân là do bẩm sinh, do những lý do khác, nhưng không hiểu sao, càng ngày càng có nhiều người điên ?

Những tiến bộ không ngừng của khoa học kỹ thuật đang đưa loài người phát triển thậm chí đến mức dám mon men chạm tới bàn tay của Chúa bằng cách giải mã gien người, thực hiện sinh sản vô tính (clone). Thế giới bị làm phẳng, khoảng cách địa lý không còn nhiều ý nghĩa, khi mà người ta có thể bay từ cực Đông nước Mỹ sang cực Tây chỉ trong 3 giờ, khi đi tàu hỏa từ Hà Nôi vào Tp. Hồ Chí Minh chỉ mất 30 tiếng với tốc độ rùa bò của VN Railway. Nhưng khoảng cách không thể đo đếm được giữa tâm hồn của mọi người thì càng tăng. Nếu không cẩn thận, không giữ được cái nền văn hóa, trong vài chục năm tới, xã hội Việt Nam cũng sẽ có những đổ vỡ không gì cứu vãn được.

Tất cả chúng ta đều điên. Điên vì cái này hay cái khác, kiểu này hoặc kiểu khác, điên nhiều hay điên ít. Một trong những cái mà sau này nghề nghiệp của tớ sẽ phải làm, là hàn gắn con người, ráp nối những mảnh vỡ. Những người điên sẽ tự chữa cho nhau.

Nếu bạn đang yêu, xin đừng xem Bay qua tổ chim Cuckoo.