Em đi đưa cơm cho mẹ em đi cày

 

Cái tiêu đề tự dưng nó bật ra. Chỉ tại lúc nãy nghe ti vi nhà ai đấy phát bài này, tự dưng hứng lên kiếm được mấy bài cũ cũ, hát đúng giọng xưa, nghe cứ thấy bổi hổi bồi hồi sao đó… Cái “em bé” nào hát bài này chắc giờ ít nhất cũng 40 – 50 tuổi rồi. Nếu tớ nhớ ko nhầm thì Em đưa cơm cho mẹ em đi cày của nhạc sỹ Hàn Ngọc Bích sáng tác năm 69-70 gì đó thì phải. Nhạc thiếu nhi xưa mà nghe bọn trẻ con gần gần đây hát không hiểu sao thấy nhạt thế. Cũng bài hát ấy, cũng giọng trẻ thơ trong trẻo nhưng không có cái cảm xúc của đứa trẻ đã từng trải qua những cái ấy. Bọn trẻ con thành phố bây giờ phân biệt xe Merc với Lexus thì thừa sức cứ hỏi “đi cày” là gì có khi cũng còn chả biết nữa là “chiều nào gánh phân quang thùng quết đất” với “những năm bom Mỹ trút trên mái nhà, những năm cây súng theo người đi xa, những năm băng đạn vàng như lúa đồng, bát cơm mùa gặt thơm hào giao thông… ” Với lại cái món nhạc đệm nó cũng xập xình quá, điện tử quá, nó lấn béng cả cái sâu lắng của ca khúc.

Hôm trước kiếm bản chất lượng tốt của bài Đưa cơm cho mẹ đi cày tự dưng lạc vào một diễn đàn, thấy trong đấy người ta (gọi là người ta chứ thực ra có lẽ là mấy em 9x xì tin) nghe rồi bảo nào là hát nghe kinh khủng quá, rồi lỡ mà được đưa cơm cho như thế thì chỉ thấy buồn nôn. May mà các người ta ấy không ở trước mặt tớ, không tớ cho biết thế nào là lên bờ xuống ruộng, răng môi lẫn lộn, thế nào là sỏ gà pha năm phao gà pha tư, cổ cánh mỗi mâm một ít…

Nghe “Hạt gạo làng ta” của bác Khoa khoai, đến cái đoạn “có hương sien thơm trong hồ nước đầy…” tự dưng sởn gai ốc.

Kiếm một lúc được 5 bài cũ cũ, đúng kiểu âm thanh radio của Đài tiếng nói Việt Nam hồi trước (xếp thứ tự từ thích nhiều nhất trở xuống):

Continue reading