Núi thì xanh và xa


Muốn cho trẻ hiểu biết

Thế là bố sinh ra

Bố bảo cho biết ngoan

Bố dạy cho biết nghĩ

Rộng lắm là mặt bể

Dài là con đường đi

Núi thì xanh và xa

Hình tròn là trái đất…


Tớ ấn tượng với một câu thơ trong Chuyện loài người của Xuân Quỳnh. Câu thơ không ẩn ý, không uẩn khúc, bởi đơn giản, nó dành cho trẻ thơ.

“Núi thì xanh và xa”

Đấy, bạn thấy không ? Quá đơn giản luôn, chẳng có gì để giải thích hết. Câu thơ chỉ nêu lên 2 đặc tính của núi, là xanh và xa. Núi mà trọc lóc thì buồn chết.

Núi cũng phải xa. Ấn tượng của tớ về núi là càng đi, núi càng lùi ra xa, rồi đột ngột, bụp phát, thấy mình đã tới. Một ngọn núi sẽ chỉ là một ngọn núi khi nó ở xa mà thôi, vì khi đã ở trên đó rồi, bạn sẽ thấy cái khối xa xa mờ mờ tim tím nơi chân trời khi nãy thật bình thường, bạn không còn cảm nhận được hết sự cao, sự to, hoặc thậm chí cả sự xanh của nó như trước đó.

Chắc cũng vì thế mà người ta thường đứng núi này trông núi nọ.