Ngộ Nhỡ

Chiều nay tự dưng nhớ đến cái tên Ngộ Nhỡ, cậu Ngộ Nhỡ trong Những cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn.

Riêng về khoản dịch tên nhân vật, tớ chưa thấy truyện nào dịch đạt, hay và độc đáo đến thế. Mít Đặc thì chả nói làm gì, còn những bác sỹ Thuốc viên, cậu Biết tuốt, cậu Đinh vít với chú Bù Loong, anh em Ngộ nhỡ và Chắc chắn, cậu Nước đường, cậu Tịt mũi, cậu Lặng lẽ, cậu Tròn xoay, cậu Nhanh nhảu… đó toàn là những người bạn thời thơ ấu của tớ, tất nhiên là nếu không tính ông ngoại hay những người lớn tương tự.

Tự dưng, vầng thì lại tự dưng, cái không khí của thành phố Hoa trần ngập xung quanh tớ. Thế đấy, tớ đã đánh bạn với những cậu mà tính tình như tên gọi, không lươn lẹo mưu mẹo, không cần phải tỏ ra thế này hay thế kia, vì mọi thứ đã vốn sẵn thế.


Một hôm đi dọc theo dòng suối

Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối


Nhanh Nhảu đói thật tội,

Nuốt chửng bàn là nguội


Có cái bánh nhân mỡ

Dưới gối cậu Ngộ Nhỡ

Thú thực là tớ bị ngắt mạch rồi, tịt không viết được nữa đâu. Đang gõ mà cơn thèm nó nổi lên, chạy sang phòng sách lôi Mít đặc ra đọc, đúng ngay phần cậu Mít đặc tập làm thơ. Cười lăn lộn với những “khương nhân” rồi “hái nhân”. Lạy Chúa, sao cái thời sống bằng tem phiếu, thiếu đói,  người ta lại có thể dịch một cách tuyệt cú mèo như thế…

Mít đặc không thành công trong hội họa nên chú quyết định sẽ trở thành thi sĩ. Chú có quen một nhà thơ ở phố Hoa Lan. Tên thật anh ta là Bi nhưng vì tất cả các thi sĩ thường ưa những cái tên đẹp đẽ cho nên từ khi anh ta làm thơ, Bi lấy tên là Hoa giấy. Một hôm Mít đặc đến tìm Hoa giấy và nói:

-Hoa giấy ạ, cậu dạy mình học làm thơ đi, mình cũng muốn trở thành thi sĩ.

-Nhưng cậu có khiếu làm thơ không?-Hoa giấy hỏi.

-Dĩ nhiên là có. Tớ rất có năng khiếu, -Mít đặc đáp.

-Mình sẽ thử xem sao? Cậu có biết thế nào là vần thơ không?

-Không. Vần thơ là cái gì?

-Khi nào hai từ có tận cùng như nhau thì gọi là ăn vần, -Hoa giấy giải thích.

-Ví dụ: vịt với thịt, cáo với gáo. Cậu hiểu chưa?

-Hiểu rồi.

-Cậu tìm cho mình một từ vần với bé.

-Chóe, -Mít đặc đáp.

-Vần gì như thế: bé – chóe? Hai từ chẳng có vần gì cả.

-Tại sao? Cả hai từ đều tận cùng bằng chữ e mà.

-Thôi đi, phải làm sao cho các từ nó y hệt nhau và ăn khớp cơ. Này nhé: mèo-trèo, chậu-nhậu, bếp-nếp.

-Mình hiểu rồi! Mèo-trèo, chậu-nhậu, bếp-nếp. Chà, thật là kỳ diệu! Ha-ha-ha!

-Cậu tìm cho mình một từ vần với thương nhân, -Hoa giấy nói.

-Khương nhân, -Mít đặc đáp.

-Khương nhân! -Hoa giấy ngạc nhiên.

-Cậu tưởng là có cái từ ấy à?

-Chẳng lẽ không có cái từ ấy hay sao?

-Tất nhiên là không.

-Vậy thì hái nhân!

-Hái nhân là cái quái gì? – Hoa giấy tròn xoe đôi mắt.

-Thế người chuyên đi hái không thể gọi là hái nhân được à?

Mít đặc giải thích.

-Làm gì có từ ấy, -Hoa giấy đáp, -cậu chỉ phịa thôi! Không nên bịa đặt mà phải tìm những từ đã có sẵn.

-Nếu mình không tìm ra thì sao?

-Nếu cậu không tìm ra là cậu cóc có khiếu làm thơ.

-Vậy cậu nói cho mình xem từ nào thì vần với thương nhân?

Mít đặc trả lờị

-Cậu chờ một phút, -Hoa giấy đồng ý. Hoa giấy đứng ở giữa phòng, tay chắp trước ngực, đầu ngoẹo về một bên vai và bắt đầu nghĩ. Một lát sau, chú ngửa đầu nhìn lên trần nhà và lại suy nghĩ. Rồi đưa tay ôm lấy cằm suy nghĩ, rồi nhìn xuống đất. Làm như thế, chú vừa dạo trong phòng vừa lẩm nhẩm:

-Thương nhân, chương nhân, phương nhân… -Nhưng chú thử hoài các phụ âm khác nhau mà vần thơ vẫn không đến. Sau đó Hoa giấy nói:

-Chà, từ chi mà lạ! Không tài nào tìm ra vần được.

-À, -Mít đặc kêu lên vui mừng. -Cậu thấy đấy nhé! Cậu bắt mình tìm vần cho một cái từ vốn chẳng vần vò gì với cái từ nào khác, thế rồi cậu lại bảo là mình chẳng có khiếu làm thơ.

-Mình rất mong cậu có khiếu làm thơ miễn là cậu đừng làm rầy rà mình.-Hoa giấy nói. -Mình đang đau đầu đây. Cậu cứ viết sao cho nó ăn vần với nhau và có ý nghĩa, thế là cậu làm thơ đấy.

-Đơn giản thế thôi à?

Mít đặc ngạc nhiên.

-À, rất đơn giản. Điều cốt yếu là phải có khiếu. “

Thủa bé tớ đã từng thích Mít Đặc và các bạn. Rồi không hiểu sao quên mất. Có thể vì phải sống trong một thế giới thực quá, nnhiều cám dỗ quá, nhiều va chạm quá, nhiều tính toán quá, người ta không thể ngu ngơ một cách thành thực, nên tớ mất đi sự trong trẻo mà nếu nó còn tồn tại, tớ sẽ thành kẻ lạc lõng nhất trên đời. Đành phải trở thành một em tắc kè bông, để không bị chui vào bình rượu. Nhìn lại 1-2 năm trước, thấy giờ tớ kiêu ngạo hơn mà cũng khô khan hơn, thất bại cũng nhiều hơn, nhàu nhĩ hơn mà cũng hời hợt hơn. Duy có sự phù phiếm là còn tránh được một chút.

Mà quên, cái title Ngộ nhỡ chả liên quan gì mấy. Thích thì đặt thôi. Thỉnh thoảng chán ngán cuộc sống kiểu người lớn – hiểu theo nghĩa người đã đủ tuổi đi bỏ phiếu và làm một số việc khác, đành phải trốn vào thế giới của bọn trẻ con, cho nó đỡ mệt. Ngồi nghĩ một đôi vần kiểu

Sau khi uống trà đá vỉa hè

mình suýt đi qua phố Hàng Bè

có phải thú hơn không.