Nhầm lẫn của người đời

Người ta thỉnh thoảng cũng có những nhầm lẫn buồn cười. Như chuyện tớ vào hiệu sách, thế quái nào lại thấy cuốn thơ của Inrasara trong giá Văn học nước ngoài. Bố khỉ, tên tây thế, ai biết được là người dân tộc Chăm, nên tống vào giá sách VH nước ngoài là phải rồi. Lần sau tớ đến, vẫn thấy nó yên vị ở đấy, thì tự biết là thôi nhé, đời mày thôi rồi. Cứ nằm đấy thôi

Có lần, đi xem một chương trình ca nhạc hưởng ứng ngày bảo vệ rừng. Buổi đó khá là long trọng, có ông Thủ tướng, Bộ trưởng & Thứ trưởng vài bộ. Mở đầu chương trình, người ta hát ngay bài Rừng xưa đã khép của Trịnh, cứ như đây là bài ca về bảo vệ rừng vậy. Rừng xưa đã khép, em hãy ngủ đi mà là về rừng thật thì chả khác gì Nguyễn Trãi viết Bình Ngô đại cáo tố cáo bọn giặc Minh làm ô nhiễm môi trường vậy. Dù sao người ta vẫn cho vào chương trình, lại ngay đầu, vì nó “rừng xưa đã khép” lị, chặt phá rừng đến thế là cùng, khép xừ nó cả cái “rừng xưa”.

Có những cái nhầm lẫn vớ vẩn, người ta biết rồi để đấy, song có những cái nhầm lẫn còn to hơn con voi. Mười năm qua nước ta tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS, chống ma túy và tệ nạn xã hội, kết quả ra sao không biết, chỉ thấy trên Vietnamnet cái tin Việt Nam có thể bị xóa thành tựu phát triển vì HIV/AIDS.

Tuyên truyền chống ma túy, mại dâm, người ta dựng những băng rôn, khẩu hiệu, tranh tuyên truyền to tướng với những dòng chữ kiểu “Ma túy, mại dâm là con đường ngắn nhất dẫn đến HIV/AIDS”, “SIDA* – đại dịch thế kỉ”… Và bây giờ thì người ta đã nhiễm nếp nghĩ, vì Ma túy, mại dâm là con đường ngắn nhất dẫn đến HIV/AIDS nên ai mà có AIDS thì khả năng người đó nghịch ma túy với mại dâm là hợi lớn. Kết quả là người ta coi những người nhiễm AIDS là một loại tội phạm chưa được quy định trong luật mà quy định chỉ trong tiềm thức. Người ta coi bản thân AIDS là tệ nạn xã hội chứ không còn là một căn bệnh nữa. Ai cần biết HIV có thể lây từ chồng sang vợ, từ mẹ sang con ?

Hình như tuyên truyền hơi bị hiệu quả quá. Ai cũng tin HIV/AIDS là đại dịch thế kỉ (thì đúng mà !) nên họ cứ thế tránh xa, thậm chí tránh xa cả việc tìm hiểu về nó, tránh xa tiếp xúc với tất cả những gì hơi dính dáng một tị đến nó. Có thể nói một trong những tác nhân gây ra kì thị người có H lại chính là công tác tuyên truyền rất chi là máu lửa của nhà nước ta mấy năm vừa qua. Bây giờ lại cuống cuồng mà sửa sai, lại tuyên truyền xóa kì thị. Chả biết rồi nó lại đến đâu.

Định viết thêm tí nữa, nhưng thôi, tớ chỉ thích những gì thách thức, khó khăn một chút, còn viết về những sai lầm của người khác thì bao giờ chả dễ.

Trung Quốc có một người có H tự nhiên khỏi bệnh (xét nghiệm kháng thể âm tính). Cho đến giờ, trên thế giới, đây mới là trường hợp thứ 2. Hi vọng không phải đơn giản chỉ là xét nghiệm kháng thể sai, mà là ông này đã khỏi bệnh thật. Biết đâu người ta sẽ tìm được một cơ chế nào đó chữa được HIV/AIDS thay cho ARV chỉ có tác dụng kiềm chế HIV chuyển sang AIDS ?