Ký ức tuổi thơ

 

Không nhớ cái nhạc chuông báo thức trong điện thoại hồi xưa tôi đã đặt là bài nào, nhưng nhạc chuông bây giờ là bản Prelude số 1 – Ký ức tuổi thơ của Nguyễn Hữu Tuấn. Đặt cũng được cả năm rồi mà chưa muốn thay. Nếu ai xưa từng hay nghe đài, hoặc có bố, mẹ, ông, bà, cô, dì, chú, bác hay nghe đài, hẳn chẳng xa lạ gì với Prelude số 1, mỗi tội không biết tên nó thôi. Tôi cũng nằm trong số ấy, nhưng giờ chẳng nhớ nó là nhạc hiệu của chương trình nào nữa.

Ký ức tuổi thơ quá đỗi êm đềm. Dường như đó là một buổi trưa hè, đôi chân vô tư thênh thang trên vỉa hè, và ngẩng đầu lên là những tia nắng len lỏi lấp loáng qua tán lá, cao hơn nữa là bầu trời xanh bao dung. Không có gì phải lo lắng, không có gì phải nấn ná hết. Đôi lúc khi nghe bản nhạc này, tôi có cảm giác mình sắp sửa khóc. Chỉ là sắp sửa chứ thôi chứ không khóc. Nó cứ ngưng đọng như vậy cho đến khi bản nhạc kết thúc, rồi replay. Nghe đi nghe lại hai mươi lần không chán.

Tôi đã quen ngủ sớm và sáng dậy cũng đã thành cữ, nhiều lúc dậy trước cả chuông. Đến giờ, chuông bật, cứ nằm ườn vậy đợi hết bản nhạc, rồi mới đứng dậy vươn vai nhớ xem hôm nay có những việc gì phải làm.

Hồi bé, giường tôi bên cạnh cửa sổ. Lúc dậy, nắng đã lên từ bao giờ, cứ nằm vậy, nhìn miên man mê mệt lên những cành lá xà cừ trong sân khu tập thể, mà không suy nghĩ bất kì một điều gì cả.