Ngõ tối

Những hôm muồn muộn, khi đưa em về nhà, ngõ vắng và tối, tôi thường thấy một đôi cố nán lại trước cổng, có lúc là ôm ấp, có lúc nói chuyện, có lúc hôn nhau chẳng biết trời trăng gì ráo. Đi lướt qua nhau nhiều cũng quen mặt, không biết họ có nhớ mặt mình không.

Em vào nhà rồi, tôi quay về, đi qua đôi ấy, vẫn ngõ vắng và tối, bỗng muốn quay sang chào họ một phát. Nhưng tất nhiên tôi không làm. Người ta đang hôn nhau ngon tự dưng có một thằng cà chớn lạ hoắc lạ hua đi qua chào hỏi xong chả nói gì lẳng lặng đi luôn, không nổi điên vác guốc dép đánh tới tấp mới gọi là lạ.

Thế nên mỗi lần đi vào rồi đi ra qua, tôi vẫn không làm gì cả, chỉ liếc ngang. Và họ cũng liếc ra đáp trả, ánh mắt cười cười rất chi là thấu hiểu: “Thồi, biết tỏng nhau rồi nhé !