Đá Đẽo

Đang ở Đồng Hới – Quảng Bình, ngồi bên ngoài hành lang khách sạn và online bằng WIFI của Sun Spa Resort, dù tớ cũng chả hiểu cái resort ấy nó ở tận chỗ khỉ nào nữa. Nhìn quanh quẩn có thấy bóng dáng nó đâu.

Hôm nay đi ngược lại cung đường hồi tháng 7 tớ đã đi từ miền Trung ra Hà Nội, cũng đường Hồ Chí Minh đông, chỉ khác là lần trước phóng xe máy, lần này ngồi ô tô. Lướt qua những Ngọc Lặc, Thái Hòa, Đá Đẽo, Khe Gát thấy quen thuộc lạ lùng, cứ như mình đang trở về chứ không phải trên đường đi. Qua đèo Đá Đẽo lúc trời đã sập tối, bên ngoài cửa kính xe chả nhìn thấy quái gì ngoài những cây cỏ loang loáng trôi. Tự dưng nhớ lại cái hôm giữa trưa hỏng xe trên đèo. Trời nắng chang chang, đường không bóng mát, 3 thằng vặt tung cái xe ra xem cái gì hỏng. Đổ xăng, đổ dầu, thay bugi chán chê mà xe vẫn không chịu chạy.  Có bác đi xe máy qua, dừng cái phừng lại, cười cười, hỏi sao thế. Ba thằng ngẩng lên đồng thanh: xe hỏng ạ, vẫn chưa biết tại sao ạ. Bác kia cười cười, rồ ga tà tà đi tiếp, bỏ lại ba cái mặt nghệt. Lại ba thằng vừa kéo vừa đẩy con Jupiter Tàu đi hơn 2 km mới tìm được hàng sửa xe, và phát hiện ra  nó chết IC.

Rồi cũng tự dưng nhớ lại cảm giác… GPS, thế là ngồi trên ô tô, bật GPS thử xem mình đang ở đâu. Cái hình mũi tên trên Google Maps trôi vùng vụt trên đường, đi đến đâu trong đầu hiện ra rõ ràng cả bản đồ miền Trung đến đó.

Ngồi trong xe chật chội gò bó, người đến cứng đơ. Điều hòa chạy vù vù, thổi gió lạnh vào tận mặt. Nhưng chỉ ước giá đây là con xe máy, để được lao giữa bụi đường rát mặt, thỉnh thoảng dừng xe, gạt chân chống, chui vào rừng cao su ngồi 10 phút ngắm xe đi qua… Khỉ thật, đang đi trên đường mà sao nhớ đường quá !