Sướng hay khổ ?

Nếu có một ngày nào đó, vì già hoặc vì bệnh tật, người ta cấm tôi làm một số việc, ăn một số thứ, chắc tôi sẽ chết vì chán trước khi kịp chết vì già hay vì bệnh. Một ngày, một ông bác sĩ mặc áo bào trắng, đeo kính đen vào nói với tôi: “Mày không được đọc sách, không được đọc bất cứ cái gì nữa. Đọc nữa là mù đấy”. Vậy là tôi tự tử luôn.

Người già có hai cái buồn. Thứ nhất là càng già thì càng phải chứng kiến những người bạn đồng niên của mình đi sang cõi khác. Thứ hai là vì họ đã già, những người trẻ hơn không muốn họ làm việc nữa. Những người trẻ nghĩ rằng cả đời họ đã làm rồi, về già nên là lúc đi nghỉ. Nghỉ nghĩa là cấm tiệt không được làm gì mất công mất sức. Vậy là họ cảm thấy mình vô dụng.

Ông ngoại tôi năm trước 86 tuổi. Ông vẫn cặm cụi đọc tài liệu, cắt báo lấy những bài hay ho tập hợp lại, vẫn hăng hái viết báo và viết góp ý gì đó cho Đảng. Thỉnh thoảng tặng ông quyển sách, kiểu Hồ sơ chiến tranh Việt Nam của Daniel Ellsberg hay Một chiến thắng bị bỏ lỡ của William Colby là ông sướng điên, đọc rồi ngồi ghi chép cụ thể vào sổ sách các kiểu. Hôm trước mang mấy cái đĩa ghi lại bộ phim tài liệu Huyền thoại về tướng tình báo Phạm Xuân Ẩn do HTV chiếu hồi nảo hồi nào, ông ngồi xem một mạch 5 phần, hết gần 2 tiếng, rồi sau kêu mỏi cổ với mỏi chân, nên đành tạm thôi.

Hồi trước, bà ngoại là lực lượng chủ lực trong việc đi chợ, nấu cơm, bình thường thì bà còn tự làm sữa chua cho cả nhà ăn nữa. Từ hồi bị gãy xương cổ đùi, chỉ đi lại loanh quanh tí tí trong nhà, bà khó tính hơn hẳn. Bà hay quát tháo hơn, dễ phật ý hơn. Vì bà tủi thân. Bà nghĩ mình đang ăn bám con cháu.

Thỉnh thoảng sang nhà ông bà, phải ngồi bịa ra một bài Lịch sử Đảng nào đó, hoặc lôi một vài vấn đề khó hiểu sang hỏi ông. Ông sẽ lục lọi tài liệu, trích dẫn văn kiện, thậm chí còn hứng lên viết hẳn một bài tổng kết. Hoặc ngồi gợi chuyện ông một lúc, về những vấn đề gây tranh cãi, chính trị hay về Hướng đạo sinh, là ông bắt đầu mở máy và nói rất hăng. Đến nỗi nói một lúc, ông phải vác máy đo huyết áp ra đo vì sợ huyết áp tăng lên cao quá. Lúc nào thấy mặt ông bắt đầu đỏ là phải dừng ngay, để ông còn uống thuốc. Còn bà ngoại, từ ngày phải ngồi một chỗ, chỉ có cách thỉnh thoảng nhờ bà đan cho cái găng tay, thỉnh thoảng đến hỏi bà xem có gì ăn được không, thỉnh thoảng đến xin tiền. Đến, bà bảo ăn bánh kẹo mà không ăn, cho tiền mà không lấy, là bà cáu. Còn ngược lại thì mọi người đều có lợi, nhỉ ?

Đừng nói rằng người già làm việc sẽ trở nên mệt mỏi, ốm yếu. Chính sự làm việc và tư duy ấy là bài tập thể dục cho bộ não, để nó không ngủ quên béng mất. Mệt thì có mệt, nhưng không khổ. Ít nhất, người ta cũng còn cảm thấy mình có ích, còn có một vai trò nhất định đối với người khác, chứ không như một pho tượng gỗ đặt trên bàn, chỉ ngồi nhìn người ta thắp hương và khấn vái mình.

Bất lực

(Title chỉ mang tính minh họa, còn ảnh chả liên quan gì)

Đọc “Lục Vân Tiên” của em! trên báo Tiền phong vừa thấy buồn cười vừa thấy buồn. Tóm tắt lại luôn cho ai lười click vào link, lười đọc lại. Đại khái là có một chàng trai đang đèo người yêu đi chơi tự nhiên gặp một bà bị giật mất cái túi. Chàng hùng hổ phóng xe đuổi theo, nhảy vào đấm nhau với 3 thằng cướp giật, tất nhiên là bị chúng nó tẩn cho một trận nên thân. Trước khi bị tẩn chàng còn kịp bảo người yêu “Em mang quay lại trả cho chị ấy. Kệ anh…”. Tất nhiên là sau đấy người dân xung quanh cũng kịp gọi công an, bọn kia bị bắt.

Đọc xong thở phào phát, vì may mà bọn kia không có hàng nóng hàng lạnh hàng nguội gì trong người, chứ tỉ như nó có con dao rọc giấy, nó rút ra chọc một phát là “chàng” có sổ đỏ dưới âm phủ ngay. Mà nó có dao vẫn còn may chán, chứ là cái kim tiêm 2ndhand thì vui phải biết.

Tại sao thời đại này vẫn còn những người nhí nhảnh ngây thơ như cái “chàng” kia nhỉ ? Thời của người hùng qua lâu lắm rồi, giờ chuyển sang thời biết điều thì tự giữ lấy thân. Năm ngoái đâu như có tin một ông già bị một thằng cu du côn tẩn cho lên bờ xuống ruộng vì nó thấy ngứa mắt, tẩn giữa thanh thiên bạch nhật hẳn hoi, trước mặt gần trăm người hẳn hoi. Mơi mới lại có vụ một sinh viên trường gì gì đó liên quan đến tài chính thì phải, bị dọa chém. Lúc tan trường cậu này được cả lớp hộ tống. Vừa ra khỏi cổng trường đã có ngay mấy chú vác dao đứng đợi sẵn, lao vào chém như băm viên. Kết quả là cái chú đáng lẽ bị chém thì chạy thoát, còn các bạn hộ tống thì có cơ hội được thử xem dao nó sắc thế nào. Có chú bị chém gần chết. Đúng là làm ơn mắc oán.

Buồn cười thật, đọc trên Voz thấy có ông lập topic hỏi trong thời buổi này thì nên đi học võ gì, vì ông í thấy nhiều chuyện chướng tai gai mắt. Võ thì làm quái được gì. Giờ chỉ có môn phái vô địch nhất là AK-do. Không phải Aikido đâu, là khẩu AK í mà. Võ mấy mà gặp dao với tông với mã tấu thì cũng phải chạy sớm.

Tớ đã xác định rồi. Tỉ như tớ đang đi trên đường mà có đứa nào chặn lại đòi tiền, tớ sẽ ngoan ngoãn vâng dạ mà đưa tiền cho nó. Cóc phải tại cái triết lý “giữ được mình là thắng được người” đâu. Đơn giản là tớ sợ. Còn thì mấy chuyện thị phi trên đường đời, chỉ có nhắm mắt bịt tai mà đi thôi, không dám dây dưa với giới giang hồ để rồi mua dây buộc mình. Tớ cóc phải loại người bị tát má phải thì giơ má trái cho chúng nó tát. Còn chuyện tát lại thì cũng phải xét đã. Đúng là có hèn, nhưng thà sống nhục còn hơn chết oan. Thật đấy.

Xét cho cùng, méo mó có hơn không cũng là một kiểu bất lực.

Cũng chả biết thế nào. Biết đâu một lúc nào đấy thấy chuyện bất bình, tớ nổi điên lên thì làm sao mà nói trước được ?

Làm thử cái Poll

Nếu thấy một cô gái (hoặc một chàng trai) đang bị bắt nạt trong một ngõ vắng, bạn sẽ:
Lẳng lặng kiếm đường khác mà đi

1

Xông vào tỉn nhau để cứu người bị nạn

0

Lùi xa 30 mét rồi kêu cứu

0

Chưa quyết định được, cứ đứng nghĩ một lúc đã

1

Đứng xem, cổ vũ nhiệt tình

0

Sign in to vote

Tớ đang không đọc

Những ngày tớ còn bé, bố tớ cấm đọc truyện tranh, cấm đọc truyện chưởng. Hồi đó, bố tớ mua sẵm một đống sách Tủ sách vàng của NXB Kim Đồng, mỗi cuốn bé bằng bàn tay người lớn, mua có chọn lọc hẳn hoi, rồi cất vào một góc tủ tường tít trên cao, thỉnh thoảng lấy ra làm phần thưởng cho tớ. Tớ lọ mọ mò được góc tủ chứa đầy truyện bố tớ cất, đọc ngấu nghiến. Nhiều cuốn tớ đọc xong trước cả khi bố tớ kịp thưởng.

Bố tớ cấm đọc truyện tranh và truyện chưởng nhưng tớ vẫn tranh thủ lén lút đọc lắc rắc được cả bộ Doremon, 7 viên ngọc ruồi, Conan (hồi đầu hình như nó bị đặt tên thành Mười hai con giáp thì phải – tên với nội dung chả dính dáng gì đến nhau), cả truyện Kim Dung cũng đọc được gần hết các bộ. Tất nhiên, “văn học chính thống” do bố tớ dẫn dắt vẫn là chủ đạo. Những cuốn sách bố tớ thưởng cho, dù đã đọc hết từ đời nảo đời nào, nhưng tớ vẫn thấy sướng, phê phê vì cái cảm giác được sở hữu.

À không, thực ra trước khi gặp Doremon, Songoku, thậm chí trước cả khi gặp người máy Hesman, tớ đã biết đến Thép đã tôi thế đấy, Đất rừng phương nam, Lịch sử dựng nước và giữ nước, Sử kí Tư Mã Thiên, thậm chí đã từng chơi luôn cả Văn kiện Đại hội Đảng. Hồi ấy, nhà tớ còn ở chung trong nhà ông bà ngoại. Tủ sách của ông ngoại cũng để luôn cả sách của bố tớ. Được lục lọi trong một tủ sách toàn sách cũ, giấy đen đen là một thú vui của tớ vì thỉnh thoảng tớ cũng vớ được những cuốn viết rất chúa. Tìm và đọc ngấu nghiến như một cụ mọt sách chính hiệu.

Học cấp 1 và cấp 2, tớ hầu như không bao giờ phải học thuộc lòng sách giáo khoa, nhất là những môn Tự nhiên – Xã hội, sau này nó thành Sử, Địa, Sinh, Chính tả, văn, thế mà kiểm tra, thi cử tớ vẫn cứ qua như bình thường, vì những gì có trong sách giáo khoa, tớ đã đọc qua từ hồi bé tí. Khổ cái, tại biết hết sẵn rồi, nên chả môn nào ra môn nào, chỉ toàn quanh quẩn 7, 8, cùng lắm là 9 điểm. Hồi đấy tớ tinh vi con cu li, tinh tướng ăn khoai nướng nên chửa bao giờ có cơ hội được Học sinh giỏi.

Từ hồi sách Tủ sách vàng xếp vừa một giá sách nhỏ tí, giờ sách đã lèn chặt tủ kính. Tớ chỉ thấy càng đọc càng dốt. Nhiều lúc thấm thía câu “Đa thư loạn mục” – đọc nhiều hoa mắt. Mà rồi sách nhiều, mua một cuốn sách mới không còn là điều khó khăn vật vã như trước nữa, tớ cũng ít lê la hàng sách cũ. Sách cứ mua về, đọc, rồi cất. Thỉnh thoảng lấy ra đọc lại, nhưng thấy sao cái mùi vị khác xa hồi xửa hồi xưa. Sách đóng bìa cứng, in giấy trắng, mà sao không thấm, không ngấm bằng mấy quyển đen sì, long bìa, in nhòe nhoẹt ngày trước. À mà cũng chả phải tại sách.

Những cuốn sách mới mua về cứ tuồn tuột trôi qua mắt. Đọc, rồi quên, chẳng đọng lại được mấy. Ra hàng thấy bìa sách quen quen, tên sách quen quen, tên tác giả cũng quen quen luôn, chợt à ra là mình đọc rồi. Nước đổ lá môn.

Thỉnh thoảng đọc phải những cuốn sách đóng trang sai, lỗi morat, lỗi dịch thuật chi chít như gai mít, cứ thấy tức anh ách như bị bò đá. Tức xong lại thấy mừng, vì hóa ra mình vẫn còn đang đọc.

Đường xa…

Đường thì xa, người thì già, đi bao giờ cho đến ?

Biết tin về vụ nhóm Chung tay sẽ tổ chức chương trình tết trên Trung Tâm 2. Giờ thì còn chưa có hình hài gì cả. Khó khăn. Nhưng cái đấy không lo, khó khăn sẽ dần dần giải quyết được, mà không được thì sẽ làm theo kiểu không được.

Cái chính là những gì tớ muốn, còn xa tít. Tổ chức chương trình cho các con để làm gì ? Cũng chỉ là trước mắt, là được gặp các con trong một thời gian, được cho các con vui (và mình vui) trong 15, 20, 50 phút, hoặc lâu hơn nữa, nhưng những chương trình kết thúc xong là xong. Nói thế nào nhỉ ? Hình như đây chỉ là sự tự thỏa mãn trong tình thế này mà thôi. Nó không thể đem lại một thay đổi nào sâu xa đối với các con, bởi một chương trình thì bất cứ nhóm tình nguyện nào cũng có thể tổ chức, dù mức độ, quy mô, thành công có thể khác nhau. Mỗi dịp tết, trung thu, 1/6 hàng năm, chắc chắn các con cũng được tham gia từ một số đến vài chương trình như thế. Chỉ làm các con vui được thôi. Không thể thay đổi được số phận của các con. Chỉ còn lại những chương trình thế này, dù là Chung nồi bánh chưng như năm ngoái đi nữa, rồi cũng chẳng để lại gì nhiều nhặn. Chương trình dạy học thì đi một hồi rồi chấm dứt tức tưởi, chả đến được đâu.

Tớ không chỉ muốn các con được vui (và tớ được vui). Liệu có cách nào để thay đổi sự kì thị đối với người có H, đặc biệt là trẻ em có H hay không ? Làm được thế mới thực sự là mục đích mà tớ hướng đến. Còn vui trong chốc lát, cũng đáng giá đấy, nhưng chỉ thế thôi thì đáng tiếc. Phải thay đổi được số phận các con, phải cho chúng nó được sống ít nhất là cũng gần giống những đứa trẻ con bình thường khác, không phải chỉ được một vài người yêu thương thực sự (chứ không phải nói mồm) và một vài người quan tâm một cách rất thời vụ.

Bằng cách quái nào mà thay đổi được con mắt của cả xã hội ? Vận động để đưa các con đến trường được chỉ là thành công về mặt hành động thôi. Cái khó là thay đổi suy nghĩ cơ. Rồi các con sẽ bị kì thị ngay cả ở lớp học, khi mà các bạn cùng học bị nhồi sọ tư tưởng kì thị của bố mẹ chúng. Thì sao ?

Đường xa quá. Những hiểu biết của tớ chưa thể cho tớ thấy một con đường chắc ăn hơn, ngon lành hơn. Nhưng không vì thế mà từ bỏ hiện tại này được, không vì thế mà bỏ những niềm vui chộp giật này được. Chỉ cần đừng thỏa mãn với những gì đang làm.

Chỉ cần nhanh lên. Các con không có nhiều thời gian đâu.

Mệt quá thân ta này…

Mệt quá thân ta này, không hiểu sao thỉnh thoảng lại buột miệng ra cái câu này. Ấn tượng với Ngẫu nhiên của Trịnh quá chăng ?

Giờ thì mệt thật. Hành lý của mình không nặng, nhưng mà vướng. Có lẽ phải bỏ bớt một ít ở lại, nhưng chả biết bỏ lại cái gì, mang theo cái gì.

Các cụ bảo, người bình thường là âm dương hài hòa. Âm thịnh dương suy hay dương thịnh âm suy tất đều thành bệnh. Mệt mỏi là một kiểu bệnh, điên cũng là một kiểu bệnh. Bệnh quá thì chết. Này thì tìm lại cân bằng. Này thì âm, này thì dương. Có khi từ hôm nay lại bắt đầu tập thiền với khí trở lại.

Post mãi không được bài Ngẫu nhiên của Trịnh. Thôi vứt đấy sửa sau. Y! dạo này dở hơi.