Thần không thiện thì không đáng thờ

Ông Hổ đền Mẫu - Đồng Đăng - Lạng Sơn

Cứ đến mùa xuân hoa đua nở là người ta lại thi nhau bâu vào các đình, đền, chùa, miếu, phủ, điện để phô bày đủ thứ hành động ấu trĩ, mông muội và ngu xuẩn. Họ khấn vái xì xụp, bưng vào chùa những mâm lễ nghễu nghện gà luộc nude ngồi co quắp trên mấy lon bia, vung tiền rải khắp nơi và đốt những bó hương to như bó đuốc. Nhìn tất cả những cảnh ấy, mặc dù trong lòng thừa hiểu, tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao người ta lại trở nên hèn mọn, sợ hãi, quỵ lụy trước các đấng vô hình đến mức này. Người ta sợ hãi và cung kính trước cả một cục đá lăn lóc, ân cần nhét tiền xuống dưới, cắm hương bên cạnh. Người ta cúi lạy bất cứ thứ gì có vẻ là dấu hiệu của “các ngài”. Nếu giữa sân chùa, chợt thấy cái bóng của họ hơi có vẻ khác lạ, chắc họ cũng đến quỳ sụp xuống mà vái bóng của chính mình vì tưởng đức Phật hiển linh mất.

Tôi vốn là người kịch liệt phản đối trò đốt vàng mã, lại càng căm ghét trò rải tiền lẻ như một cách cố ý cho đi để mong được hoàn lại. Cho một tờ 10k vào hòm công đức thì có văn minh và hiệu quả cho thánh thần hơn ném cả mớ 1k, 2k, 5k xuống giếng thần để nó rã nát trong đấy không ?

Tại sao chúng ta lại phải sợ hãi và hèn mọn trước những kẻ đã chết rồi như thế ? Sống đẹp với những người đang sống không phải tốt hơn sao ? Bạn thắp hương lên ban thờ tổ tiên, không phải là để được phù hộ, cũng không phải vì sợ bị trừng phạt đâu, mà trước hết là bởi vì đó là tổ tiên bạn, là ruột thịt và cội nguồn của bạn, là nơi đã bắt đầu ra bạn và nơi bạn sẽ trở về sau cùng, thế thôi.

Nếu bạn sống chân thành và yêu thương mọi người, nhưng chỉ vì không đủ cung kính với thế giới vô hình mà bị thần thánh trừng phạt, thì thần thánh ấy không phải là thần thánh thiện.

Thần không thiện thì không đáng thờ.

Khi viết về cái chết

Tôi có hai cái sợ: sợ chết và sợ… đau.

Nói thế thôi chứ nếu ngày mai tự dưng tôi nhận được thông báo rằng mình đang có H và sẽ bắt đầu ngủ với giun trong khoảng 6 tháng tới thì có lẽ tôi cũng chẳng cảm thấy gì. Không shock, không trầm cảm, cũng chẳng chán đời. Thế là còn những 6 tháng nữa để chơi cơ mà. Cũng giống như chơi bời nốt một tuần trước khi điên cuồng thi Học kì thôi.

Hồi cấp 3 có đọc trong một quyển sách bình giảng hay phê bình văn học nào đó một câu đại ý rằng: Cái chết là sự suy đồi lớn nhất của con người. Chỉ được cái bố láo. Chết thì có quái gì mà đồi mới chả núi. Chết cũng là một trạng thái, giống như sống cũng là một trạng thái, ngủ cũng là một trạng thái, thậm chí đau bụng hay ngứa chân cũng là một trạng thái luôn.

Chả ai biết sau khi chết sẽ cảm thấy thế nào, có sướng không. Người đã chết béng rồi thì chắc là biết nhưng hình như chịu không sao kể lại được. Cho nên ai cũng tò mò.

Nhưng sợ đau còn kinh hơn sợ chết.

Đau thì ai mà chịu được. Có kiểu đau mà vẫn phải nhăn nhở cười mới đau chứ. Có kiểu đau như đâm cái kim tiêm vào tay, đau cóc phải vì bị chọc mà lại là vì… sợ đau. Nếu mà đau đớn đến chết thì thà chết luôn nó còn sướng hơn. Thế nên tôi ủng hộ cái chết nhân đạo. Dù sao chết thế cũng còn sướng hơn đau lăn lộn, nó… đau lắm. Đừng nói với tôi những món nhân quả luân hồi kiểu kiếp trước lỡ làm điều tội lỗi, kiếp này phải chịu đau đớn để trả nợ. Có chết nhân đạo để tránh trong kiếp này thì sang kiếp sau cũng lại phải trả tiếp cho mà xem… Vớ vỉn. Đừng dọa người khác bằng cái món trả vay nợ nần ấy. Cứ sướng đã, tính sau.

Mà suy cho cùng, có kiểu chết nào mà không đau ?

Tại sao người ta phải kiêng cữ chuyện nói về cái chết nhỉ ? Nói về cái chết của một ai đó cũng chẳng làm người ta chết sớm hơn, hoặc không nói về chuyện đó cũng không giúp cho người ta sống lâu hơn được. Người ta chết đi cũng như món sữa chua quá đát, hết hạn thì đành bỏ. Nào có ai sống mãi được đâu. Sẽ có lúc bố mẹ, ông bà, mọi người xung quanh đi hết. Chuyện đấy cũng bình thường thôi. Nếu đến một lúc nào như thế, sẽ không đau đớn, chỉ thấy hẫng hẫng. Thật.

Càng già, người ta càng phải chịu đựng việc từng ngày nghe tin từng người bạn của mình ra đi. Ông ngoại có hai chương trình TV không thể bỏ qua, một là Thời sự, hai là Tin buồn. Ông theo dõi từng tin một, ghi chép rồi gọi điện báo cho bạn bè, những người còn sót lại. Càng ngày, danh sách báo tin của ông càng ngắn. Thỉnh thoảng ông kể chuyện cũ, nhắc đến người này người kia, bạn hướng đạo, người ở cơ quan, chiến hữu trên giang hồ… sau mỗi một tên người lại thấy ông chua thêm: “Thằng này cũng chết rồi, năm ngoái”.