Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống

Ối người khi nghe đến tên Erich Maria Remarque vẫn thường hồ hởi khẳng định: À lão này có hai tác phẩm nổi tiếng nhất là Trăm năm cô đơn với Xin lỗi tôi chỉ là con đĩ ! Đọc đi, toàn kinh điển đấy. Nghe đâu Remarque còn viết cả Chuyện tình New York, dưng mà tác phẩm này nhạt quá nên chả mấy ai nhớ.

Kệ cha cái lão nào đó với chủ đề con đĩtình yêu của lão. Tôi đã chán ngấy món phù phiếm ngâm dấm Thanh của loài người.

Mỗi lần đọc Erich Maria Remarque là một lần tôi trải qua một ngàn không trăm hai tư kiếp sống khổ đau của con người. Nằm đọc những Phía Tây không có gì lạ, Khải hoàn môn, Bản du ca cuối cùng của loài người không còn đất sống (cái tít dịch thật là bá chấy !), tới Thời gian để sống và thời gian để chết, lại bỗng thấy mình quắt queo khô kiệt. “Bỗng thấy”, vì cứ ngỡ mình đã khô kiệt từ trước mất rồi.

Continue reading