Tôi lại bỏ lỡ một mùa lúa chín

        Hôm nay nhiệt độ thật là siêu “mát”. Đi ngoài đường lúc 1h kém 15 mà hơi nóng từ mặt đường nhựa phả lên chảy cả nước mắt. Phi một mạch đến trường không một lần ngoái lại xem đồng đội đi sau thế nào.
    
    Những lúc trời nắng nóng hừng hực thế này chỉ thấy thèm được về quê, cũng như khi tình yêu trắc trở chán rồi thì người phụ nữ đầu tiên nhớ đến lại là mẹ. Những con đường đất ở quê không bốc lên hơi nắng như thế. Nó nhận được bao nhiêu thì giữ lại bấy nhiêu, nó mặc kệ cho chất nóng thấm sâu vào da thịt, như người mẹ im lặng chịu những đau khổ cho con mình. Những con đường liên xã, liên thôn giờ cũng được trải nhựa đổ bê tông, đi có nhẹ nhàng bằng phẳng hơn thật, nhưng mọi thứ hai bên cũng trôi qua vèo vèo, chả có cảm xúc gì mấy. Nên đôi lúc thấy chán ghét thành phố hiện đại ồn ào thế này, kể cả khi đây là Hà Nội của tôi.

Continue reading