Lang thang Hà Nội

Cuối cùng sau rất nhiều lần vật vã trở về vật vã ra đi, cuối cùng tớ cũngđã cơ cấu được một hôm đi lang thang Hà Nội. Thời gian hạn hẹp và phải đợi thằng bạn mất 1 tiếng đồng hồ mới thấy cái mặt nó nên không đi được nhiều. Địa điểm toàn nơi quen thuộc, nhưng đi theo tư thế ta ba lô nên cũng khác khác. Ảnh chụp nhiều mà chả dùng được mấy, tại chụp quá sức là thiếu pờ zồ. Và cuối cùng là đi mỏi cả chân. Hic

Photobucket
Mái ngói của Văn Miếu, ai dễ bị hoa mắt thì đừng nhìn.

Photobucket Vào Văn Miếu đúng lúc một số em cấp 1 tổ chức thăm quan và kết nạp Đội. Bọn trẻ con ngây thơ háo hức y như mình hồi nhỏ

Photobucket
Em này có dáng ngồi cực oai, rất có thể là lớp trưởng hay chi đội trưởng gì đó, tương lai còn có thể lên làm sếp

Photobucket Lang thang qua công viên Lê Nin, nơi có cái tượng cháu bảy đời ông Lê Lợi, anh em cùng cha khác bố với ông Lê Duẩn, thấy hai ông bà đá cầu khá prồ.

Photobucket Khẩu đại bác gần Viện Bảo tàng Quân đội. Tớ chả hiểu sao cái khẩu súng với cái hoa trên bệ kia thì liên quan gì đến nhau nhỉ ? Hay là người ta thiết kế theo ý tưởng Súng và hoa ?

Photobucket
Vào Viện Bảo tàng Quân đội thì bị đuổi ra mà không rõ nguyên nhân, hình như là tại hết giờ dù giờ làm việc đến tận 11h30 còn lúc tớ vào mới có 10h. Còn chui vào Thành Hà Nội tranh thủ thời gian nó mở cửa cho thăm quan thì vớ ngay được phát mất điện, chả làm ăn được gì.

Ăn trưa xong, tiếp tục lang thang về hướng Bờ hồ, thấy một thân cây bên bờ hồ có treo một mẩu giấy rất bắt mắt:
Photobucket

Lại gần thì hóa ra
Photobucket

Tháp Hòa phong, di tích cuối cùng còn lại của chùa Báo Ân xưa, giờ toàn những thứ hay ho thế này:
Photobucket

Photobucket
Photobucket

Thậm chí sợ chữ có thể bị mờ mất, có bạn nào cẩn thận còn khắc hẳn lên mặt tháp rồi tô bút xóa trắng phớ
Photobucket

Ngồi nghỉ chân ở hồ Hoàn Kiếm, thấy một chị chống mặt lên tay rất chi là suy tư, mà thực ra có khi là ngủ, lôi máy ra chụp trộm. May mà lúc ngẩng lên bà í không nhảy tới song phi cho tớ bay xuống hồ. Mất lịch sự quá.
Photobucket

Và gặp một bé xinh xinh chỗ tượng Lý Thái Tổ
Photobucket

Trên đường có rẽ vào nhà 48 Hàng Ngang, nơi Bác Hồ ngồi viết Tuyên ngôn độc lập. Đọc từ hồi nảo hồi nào giờ vẫn nhớ nhà đấy là nhà của ông đại gia buôn vải tên Trịnh Văn Bô.
Photobucket

Ảnh vẫn còn, nhiều quá chả show hết được. Nói chung đi hết một vòng, nhận thấy rằng những người quản lý du lịch của thành phố, những người quản lý của nả di tích lịch sử các kiểu vẫn chưa có tư duy đi buôn. Mọi thứ đều rất chắp vá và úi xùi, tự nhiên làm mất giá của mình đi, chả khác nào răng cắn phải lưỡi. Giá để tớ làm luôn bộ trưởng bộ Du lịch thì tốt.

Hà Nội nhỏ nhỏ tí mà cũng to phết. Mới đi một mảng mà mỏi rời chân. Mai có khi tỉnh dậy đã thấy chân mình trở thành thể dẻo và xoắn tít lại như quẩy mất rồi./

Thi với cử

Không biết cái máy tính nào phân lịch thi theo thuật toán quái nào mà vớ vẩn thế nhỉ ? Thi một môn từ hôm 10/3 mà đến 16 mới thi thêm 2 môn Giáo dục thể chết, rồi 18 – 19 – 20 ba hôm thi 4 môn, toàn những môn man rợ.

Được nghỉ một tuần để ôn thi tiếp mà sao đầu óc trì trệ quá, học chả vào gì cả. Đặc biệt là cái môn Chính sách xã hội của thầy Lâm (tặc), tớ học môn này chẳng qua là vì nó có trong chương trình & bắt buộc phải thi thôi, chứ sự thực thì cả thầy giảng và giáo trình đều chán (giáo trình do thầy viết luôn). Nó hoàn toàn chả có tí thực tế giáo dục nào, nên rất có khả năng bất cứ sinh viên nào học xong môn này cũng không biết được một cái chính sách thế quái nào sẽ được gọi là chính sách đúng.

Ngồi nhà học chật chội và tù túng quá, mà ham muốn đi ‘n đi nó cứ kêu gào, nên tớ đành phải vác thân ra ngoài đường học. Ghé vào chùa Láng định ngồi luyện công đã thấy một phái đoàn các cụ, các chị, các mẹ và các cháu đang đi đi lại lại tập thể dục giảm béo ở đấy. Người ta đi cứ rầm rập như tập trận. Bên trong chùa thì các cụ đọc kinh, nam mô phật, oh my god lung tung, mất trật tự quá. Mà chùa Láng lâu không qua, giờ thay đổi cũng nhiều. Chẹp, vật đổi sao dời…

Lại hì hục trèo lên xe đi tiếp. Lang thang như một kẻ thừa tiền đốt xăng trong thời buổi giá xăng tăng vèo vèo. Cuối cùng tiếc công (chứ không tiếc xăng) nên dừng lại ở quán cà phê vỉa hè, ngồi ngâm tôm Chính sách xã hội vậy. Quên mất, giờ cốc nâu đá vỉa hè cũng tăng tạch một phát từ 7k lên 10k. Kinh thật.

Lúc về đi ngang qua trường Phan Đình Phùng, tia thấy một em có quả mắt hợi đẹp. Đẹp đến nỗi tớ quên béng không để ý xem cơ cấu tổng thể nó ra thế nào. Tiếc rằng lúc đấy đường đông, không tiện dừng lại lôi máy ảnh ra bắn làm ảnh tư liệu, hic. Tiếc đứt ruột.

Vẫn nghỉ ôn thi, mà tối chơi đến khuya, sáng dậy lúc 11 h trưa, chiều lang thang trên mạng. May ra mỗi ngày được vài chữ vào đầu, mỗi tội là cũng mỗi môn một ít. Bao giờ thì thi tiếp cho nó xong nợ luôn đây hử giời.

Lang thang mùa đông

Giờ tớ đang ngồi đeo găng tay gõ bàn phím. Của đáng tội tay nó cứ lạ lạ thế nào, gõ sai tá lả. Giời thì lạnh, tháo găng ra thế nào tay cũng cứng đơ thành tượng ngay. Thôi thì cố gắng chịu đựng vậy.

Mùa đông năm nay công việc lý tưởng nhất của tớ chỉ có là ngủ. Nằm trong chăn ngủ. Thậm chí còn vừa ngủ vừa onl, trùm chăn online chat chít. Thế mà tự nhiên mấy hôm nay lại muốn ra đường. Trời mà không mưa thì tớ đã vác súng ra đường bắn linh tinh rồi. Mấy hôm trước còn dự định hôm nào rỗi rỗi sẽ vác ba lô, vác súng đi du lịch một vòng Hà Nội, đi bằng xe bus hoặc xe của bộ cho nó sang. Tớ còn dự kiến sẽ liếc qua một vòng hồ Gươm, chạy đáo qua Ô Quan Chưởng, rồi chạy xiên qua mấy cái chùa cổ cổ, hoặc cũng có thể là qua Thăng Long tứ trấn, rồi rẽ về Thành cổ Hà Nội – hi vọng nhân dịp tết nó mở cửa cho thăm quan. Cuối cùng là về nhà bà ngoại.

Cũng mấy lần lên kế hoạch đi lang thang ra ngoại thành chơi để đỡ phải hít khói. Lập được cả một danh sách các địa điểm rồi chứ ít à. Nhưng một số địa điểm tớ chưa đi vì chưa biết nó ở chỗ nào (ai biết hồ Quan Sơn nó ở chỗ khỉ nào không ?), một số chỗ khác là tại chưa có điều kiện, dòng đời xô đẩy không cho đi, còn một số nơi còn lại là do trời tự nhiên lạnh, thành ra tớ ngại đi xa. Tổng kết lại là vẫn chưa đi được chỗ nào.

Thôi thì cứ lang thang Hà Nội của tớ đã. Hà Nội của tớ trông nhỏ nhỏ mà to to phết. Đố ai dám bảo mình biết rõ Hà Nội như trong lòng bàn chân đấy ? Hôm trước mua tặng ông ngoại cuốn Phố và đường Hà Nội của ông Nguyễn Vinh Phúc, đọc rồi mới thấy Hà Nội bao nhiêu ngõ ngách mình chưa đến, mà có đi đến hết đời này cũng chưa chắc đã hết. Hà Nội duyên thầm chứ chẳng đẹp nhờ nhà cao tầng và biệt thự, nhờ Aston Martin, Cadilac hay LX.

Bao giờ có thời gian để lang thang đây ? Ít nhất cũng phải sau 02/02. Mà sau đấy thì lại phải dọn nhà chuẩn bị cho tết. Dọn nhà xong là tết. Tết xong là đi học. Bao giờ là bao giờ đây ?

Bố khỉ, hóa ra là nếu muốn, mai tớ đi luôn cũng được.