Thấy trong phim

 

Hôm qua vừa xem phim về Jacques Rene Mesrine, tên tội phạm đặc biệt nguy hiểm người Pháp từng được coi là kẻ thù của xã hội, một kẻ cướp ngân hàng kỳ cựu, một kẻ giết người hoang dã và điên rồ, một kẻ giả trang ở mức cao thủ, và chuyên gia tẩu thoát khỏi đủ các loại nhà giam. Jacques Mesrine đã trở thành ông ba bị đối với cả nước Pháp.

Trong phim có đoạn thế này: sau khi cùng đồng bọn đánh cướp một ngân hàng, Mesrine bị truy đuổi gắt gao. Hai tên phá vòng vây, chạy thoát, tuy nhiên cả hai đều bị thương: Mesrine bị thương ở vai, còn tên đồng bọn hứng một phát đạn vào đùi. Chúng chạy tới một nông trại nhỏ ở ngoại ô, khống chế gia đình chủ nhà gồm một đôi bố mẹ và hai đứa con chừng 5-6 tuổi. Chúng yêu cầu được ăn uống ngủ nghỉ. Chúng xử lý và băng bó vết thương. Chúng yêu cầu đưa chúng tẩu thoát ra khỏi vòng kiểm soát của cảnh sát trên khắp các ngả đường.

Hai tên chui vào cốp xe, buộc gia đình nhỏ này phải giả vờ đang đi nghỉ để qua trạm kiểm tra của cảnh sát. Trước họng súng đen ngòm đang chĩa vào người, gia đình ấy bắt buộc phải làm theo, vì chỉ cần họ manh động ra hiệu với cảnh sát, chắc chắn hai tên cướp máu lạnh này sẽ khử cả nhà rồi lành làm gáo vỡ làm muôi.

Họ qua trạm một cách trót lọt, dù có hơi hồi hộp. Ông chủ nông trại thả hai tên tội phạm xuống một khu rừng vắng và Jacques Mesrine giữ lời, thả cho họ đi. Trước khi hai tên tẩu thoát vào rừng, Mesrine còn móc trong một tập chừng một trăm ngàn franc trong bao tiền chúng kiếm được trong vụ cướp ngân hàng vừa mới đó, đưa cho ông chủ nông trại, coi như trả công cho việc họ sẽ im lặng. Ông chủ nông trại ngập ngừng, nửa mừng nửa sợ, rồi cũng nhận. Trong khi ấy, hai đứa con họ, ngồi ở băng ghế sau, vẫn quay lại nhìn.

Tôi tự hỏi sau khi những đứa trẻ chứng kiến cảnh ấy, người bố sẽ dạy dỗ chúng như thế nào ? Ông ta sẽ lờ đi, hay sẽ giải thích sự việc theo một cách khác, rồi tiếp tục rao giảng về đạo đức cao đẹp, nhân cách làm người và những điều to tát khác ?

Tự dưng nhớ lại chuyện trên báo về Lễ hội hoa anh đào tổ chức ở Giảng Võ. Chả là mặc dù người ta đã đặt biển cấm bước vào khu vực hạn chế, cấm sờ, cấu, bóp hoa, thế mà vẫn có một đồng bào đứng tuổi ra nghịch. Khi bảo vệ ra cản lại và hỏi sao chừng ấy tuổi mà vẫn không biết nghiêm chỉnh để làm gương cho con cháu, đồng bào kia giả lời: “tao già rồi, cần quái gì làm gương”. Hay thế chứ lị !